Chương 6: Sóng Ngầm

Ngọc Trang quận chúa là biểu muội của Hạng Thiếu Nhai, vốn là đến phủ thăm di mẫu, ngày đó vốn phải đi rồi nhưng Lão phu nhân vô cùng yêu thích Tô Tranh, nhất quyết giữ nàng ở lại không cho về. Tô Tranh không tiện trái ý người lớn tuổi liền bẩm báo Quảng Thành Quân, xin ở lại phủ Hạng Thiếu Nhai nửa tháng để bầu bạn cùng Lão phu nhân.

Hai ngày sau là lễ hội Phàn quốc, theo lệ sẽ có màn pháo hoa rực rỡ bên bờ hồ Úc Thanh ngoài vương cung, toàn bộ dân thành Phàn Đô đều có thể chiêm ngưỡng. Trong Hầu phủ có một vọng cảnh các, mùa xuân thưởng hoa, mùa thu ngắm trăng, cũng là địa điểm tuyệt vời để xem pháo hoa.

Cơ Ngọc được mời lên các cùng xem pháo hoa, tôi và Hạ Uyển theo hầu bên cạnh hắn. Trên đường đến vọng các vừa khéo gặp Tô Tranh và đám tỳ nữ của nàng, Tô Tranh khi thấy Cơ Ngọc thì mắt sáng lên nhưng trên mặt lại kiềm chế rất tốt, không lộ vẻ vui mừng ra ngoài. Cơ Ngọc cũng chỉ khẽ cúi đầu mỉm cười hành lễ, không hề ân cần.

Hai người sóng vai bước đi, trò chuyện đôi câu, nội dung phần lớn là âm luật mà tôi chẳng hiểu gì. Có thể thấy qua vài ngày tiếp xúc, Tô Tranh rất thưởng thức tài nghệ âm luật của Cơ Ngọc, vẻ mặt nhìn hắn đã khác hẳn vẻ ngạo mạn ban đầu. Dung mạo hai người đều cực phẩm, khi hai người nghiêng đầu nói nhỏ bên nhau tựa như một bức họa, vạn vật thế gian đều lu mờ làm nền, chỉ còn lại đôi bích nhân diễm lệ này.

"Cơ công tử và quận chúa thật là xứng đôi vừa lứa." Gia nhân đi ngang qua xì xào bàn tán. Tôi nghe vậy quay đầu vừa vặn chạm mắt Hạ Uyển, nàng hiển nhiên cũng nghe thấy câu nói này, chúng tôi nhìn nhau cười.

Hạ Uyển là tỳ nữ theo hầu Cơ Ngọc lâu nhất, hẳn là người hiểu rõ nhất tài giao tế khéo léo của Cơ Ngọc.

Chỉ cần Cơ Ngọc muốn, hắn và ai mà chẳng xứng đôi?

Lên đến vọng các, Tô Tranh đã bị Lão phu nhân gọi đến ngồi bên cạnh, Lão phu nhân cực kỳ sủng ái nàng, muốn nàng cùng ngồi chung. Tô Tranh ngồi vào vị trí chủ vị ở giữa, Cơ Ngọc ở vị trí khách, giữa hai người cách một khoảng không nhỏ.

Khi pháo hoa bắt đầu, Tô Tranh vụng trộm liếc nhìn Cơ Ngọc, Cơ Ngọc đang ngửa đầu nhìn pháo hoa, ánh sáng rực rỡ trong đáy mắt hắn lúc sáng lúc tối, quang ảnh trên gương mặt nghiêng nghiêng giao hòa như tranh vẽ, mỗi nét bút đều vừa vặn đúng chỗ. Hắn như có cảm giác, quay đầu chạm mắt Tô Tranh rồi nghiêng đầu khẽ cười.

Tô Tranh có chút bối rối quay mặt đi, vành tai đỏ ửng.

Loại bầu không khí mập mờ kín đáo này thật sự khơi gợi lòng người.

Cơ Ngọc cười thu hồi ánh mắt, khuỷu tay chống lên lưng ghế, ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng xoa vào nhau. Hắn khẽ gọi tôi: "A Chỉ?"

Tôi bước lên khẽ đáp: "Vâng."

Hắn quay mắt nhìn tôi, hỏi: "Vì sao cô cứ nhìn ta mãi vậy?"

Tôi ngước mắt vừa vặn chạm vào đôi mắt phượng cong cong ý cười của hắn, nghĩ nghĩ rồi nói: "Vì công tử đẹp mắt."

Hắn hơi kinh ngạc, đôi mắt phượng khẽ mở lớn, đúng lúc một đóa pháo hoa nở rộ bên tai, chiếu sáng không khí giữa chúng tôi, chiếu sáng gương mặt nghiêng nghiêng và đôi mắt hắn cũng chiếu sáng bóng hình tôi trong mắt hắn. Tiếng pháo hoa vỡ tan xèo xèo tựa như rắc một nắm nước vào chảo dầu sôi, nhiệt liệt trào dâng.

Bầu không khí mập mờ kín đáo thật sự khơi gợi lòng người.

"Đẹp hơn cả pháo hoa sao?"

"Pháo hoa là vật vô tri, sao sánh được với người sống sờ sờ."

Đây là lời nói thật lòng của tôi, tôi vẫn luôn biết hắn rất đẹp.

Hắn cúi đầu khẽ cười hai tiếng, tựa lưng vào ghế chậm rãi nói: "Cô cũng thật là thẳng thắn. Có thể nói ra lời động lòng người một cách thản nhiên như vậy, xem ra trong lòng không nghĩ như vậy đâu."

Bầu không khí mập mờ kín đáo khơi gợi lòng người nhưng bị nhìn thấu liền mất đi hiệu lực.

Tình cảm chân thành phần lớn khó mà nói ra lời hoa mỹ, tựa như Tô Tranh bối rối quay mặt đi không nói một lời. Càng là những lời hoa mỹ có thể thốt ra không cần suy nghĩ, càng là không có chân tình.

Đạo lý này hắn cũng hiểu, cho nên hắn mới có thể biểu diễn vừa vặn đúng mực, lời nói cũng động lòng người, vẻ mặt cũng động lòng người.

Cơ Ngọc bắt đầu hỏi chuyện chính: "Việc ta giao cho cô, cô có đối tượng nghi ngờ chưa?"

Tôi nói ra suy nghĩ của mình, hắn khẽ nhướng mày: "Thú vị nhưng dù sao cũng là người thân cận của Thiếu Nhai, điều tra cẩn thận một chút, không có chứng cứ xác thực đừng ra tay."

"Ta hiểu."

Tôi lui xuống đứng sang một bên, nhìn pháo hoa rợp trời, xung quanh các vị quý nhân chén rượu giao nhau, dân chúng ngoài phủ vui vẻ tựa vào nhau ngước nhìn, khắp nơi đều là bầu không khí náo nhiệt hân hoan. Tôi lơ đãng nhìn một hồi, ánh mắt lại rơi về phía Cơ Ngọc, hắn vẫn tựa lưng vào ghế, khi thì cười nhìn pháo hoa, khi thì cùng các vị quý nhân hai bên hàn huyên vài câu.

"Công tử không thích pháo hoa sao?" Tôi hỏi Hạ Uyển.

Hạ Uyển ngẩn người: "Sao cô nương lại nghĩ vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!