Ánh nến lờ mờ, màn đêm thăm thẳm.
Lúc tôi tỉnh lại thì vừa đúng canh ba, dưới ánh nến lay lắt Cơ Ngọc đang ngủ say trước mặt tôi. Chúng tôi đều là mặc nguyên quần áo mà ngủ, trên người tôi được đắp một chiếc chăn dày còn hắn thì lại không đắp gì cả. Hắn dường như có chút lạnh mà co người lại, tay nắm lấy cổ tay tôi, giống như mỗi lần trước đây.
Đây là phòng của Cơ Ngọc, giường của Cơ Ngọc, chăn của Cơ Ngọc.
Tôi ngẩn ngơ nhìn gương mặt đang ngủ say của Cơ Ngọc hồi lâu, đợi đến khi sự khô khốc đau rát của đôi mắt gọi thần trí của tôi trở về, tôi mới từ từ nhớ lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tôi say rồi, tôi đã khóc một trận lớn.
Cơ Ngọc đã ôm lấy tôi nhưng chỉ cần hắn buông tôi ra thì tôi lại bắt đầu khóc. Hắn có lẽ là bất đắc dĩ mới ôm tôi về phòng của hắn.
Tôi vậy mà lại khóc thành cái dạng này, tôi còn tưởng tôi thật sự đã chấp nhận, không còn để ý nữa rồi. Nhưng hóa ra trong lòng vẫn luôn khó chịu đến thế, tôi đúng là kẻ tự lừa dối mình.
Đầu óc choáng váng, ngay cả những mảnh ký ức cũng đứt quãng như mộng như thật. Dường như tôi đã từng nằm trên giường nhưng lại túm chặt lấy tay áo hắn không chịu buông, hắn cũng nằm xuống, dùng tay áo còn lại lau nước mắt cho tôi, trên lớp vải gấm vân chéo màu đỏ tía thượng hạng toàn là những vệt nước loang lổ đậm nhạt.
Lần trước gặp thích khách, máu của tôi đã làm hỏng mất một bộ quần áo của hắn rồi.
Hắn hỏi tôi – Nàng khóc cái gì?
Hắn còn hỏi tôi – Có phải nàng rất hận ta, rất ghét ta không?
Tôi dường như từ đầu đến cuối đều không nói gì, chỉ là không chớp mắt nhìn hắn, tựa như tôi chỉ cần chớp mắt một cái, nói một câu thôi thì hắn sẽ biến mất vậy. Hắn bật cười, trong nụ cười có chút cô đơn nhàn nhạt.
"Không đúng, nàng sẽ không hận ta đâu. Nàng luôn là người không hận ai, cũng không trông mong ai."
"Nếu nàng có thể hận ta một chút cũng tốt."
Hắn vừa lau vừa lau nước mắt cho tôi, đột nhiên bật cười thành tiếng: "Sáng mai mắt nàng sẽ sưng thành cái dạng gì đây? Chắc chắn sẽ xấu xí lắm, sợ là ngay cả Thẩm Bạch Ngô cũng chê … À đúng rồi, nàng bảo hắn gọi nàng là Cửu Cửu à? Nàng đúng là thích hắn thật đấy."
Đôi mắt phượng của hắn hơi xếch lên, mang theo chút ý vị châm biếm.
Nghe thấy hai chữ Cửu Cửu này, tôi đột nhiên mở miệng, tôi khẽ gọi hắn: "A Yêu."
Cơ Ngọc nhíu mày chọc vào giữa mày tôi: "Câm miệng, học cái thói hư tật xấu gì từ Cố Linh vậy."
Tôi lập tức nghe lời ngậm miệng lại, Cơ Ngọc hài lòng cười rộ lên, một mình tự nói tự lảm nhảm vài câu, cuối cùng hắn nói: "Nàng như thế này là sắp mất trí nhớ tạm thời rồi đúng không, mất trí nhớ tạm thời rồi thì tốt. Ngủ đi, nhắm mắt lại đi, ta trốn không thoát đâu."
Rất tiếc là tôi đã không mất trí nhớ tạm thời như hắn mong muốn, mặc dù tôi cũng không thể xác định được những hình ảnh đó rốt cuộc là thật sự xảy ra hay chỉ là do tôi tưởng tượng ra.
Cơ Ngọc trong hình ảnh trông cô đơn hiu quạnh, lại dịu dàng.
Tôi đang cố gắng hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra khi say rượu thì Cơ Ngọc đang ngủ say trước mặt lại từ từ nhíu mày. Bàn tay hắn nắm lấy cổ tay tôi hơi siết chặt lại, thân thể bắt đầu run rẩy không kiềm chế được, lộ ra vẻ bất an đau khổ. Miệng khẽ lẩm bẩm không biết đang nói gì, lộn xộn gấp gáp như một đứa trẻ bị thương.
Hắn lại gặp ác mộng rồi.
Khúc "Trường Lạc" mà tên nhạc sư giả mạo kia đàn không chỉ gợi lên những hồi ức đau thương của Cố Linh mà còn gợi lên nỗi đau khổ của Cơ Ngọc. Hắn thật ra rất dễ bị kích động, chỉ cần có một chút kích thích nhỏ thôi là lại sẽ rơi vào ác mộng.
Tôi khẽ động đậy cổ tay, mỗi lần hắn gặp ác mộng đều sẽ nắm chặt lấy cổ tay tôi.
Chúng tôi thật kỳ lạ.
Tôi chỉ khi say rượu mới dám bất chấp tất cả mà yêu hắn, hắn chỉ khi gặp ác mộng mới nắm chặt lấy tôi không chịu buông tay.
Trên đời này sao lại có những người kỳ lạ như chúng tôi chứ.
Chàng có yêu tôi không? Có thích tôi không? Có để ý đến tôi không?
Hay là muốn vứt bỏ thì vứt bỏ, muốn lợi dụng thì lợi dụng, muốn dụ dỗ tôi thích chàng gấp ngàn vạn lần mới ban cho một chút thương hại để ý?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!