Chương 43: Say Rượu

Đợi điệu múa kết thúc, nhạc công và vũ cơ lui xuống, Cơ Ngọc thong thả đứng dậy hành lễ với Nam Hoài Quân nói: "Nam Hoài Quân điện hạ, khúc đàn mà vị cầm sư này vừa diễn tấu vô cùng đặc biệt, không biết tác giả của khúc nhạc này là ai?"

Tài nghệ âm nhạc của Cơ Ngọc vốn nổi danh, Nam Hoài Quân thấy cầm sư được Cơ Ngọc khen ngợi vô cùng vui mừng, cười nói: "Thanh Thỉ, ngươi cứ ở lại đã, ngươi đây là được Cơ Ngọc công tử khen rồi đó." Rồi quay đầu nói với Cơ Ngọc: "Khúc nhạc này chính là do Thanh Thỉ sáng tác."

Các nhạc công và vũ cơ khác đều đã lui xuống, chỉ còn Thanh Thỉ một mình đứng giữa sân. Hắn khoảng ba mươi tuổi, dáng người cao lớn như người phương Bắc, để râu dê, mặt mày cứng rắn, thần sắc cao ngạo lại có vẻ gì đó tiên phong đạo cốt. Hắn ôm một cây đàn cầm, đàn theo chế thức Phục Hy mặt ngô đồng đáy tử, đuôi đàn lại có chút dấu vết cháy xém.

Khách khứa trong sân đều dồn ánh mắt lên người cầm sư, đối với vị cầm sư có thể được Cơ Ngọc khen ngợi này vô cùng tò mò, Cố Linh quỳ gối sau chỗ ngồi của Thẩm Bạch Ngô có chút căng thẳng mà nắm chặt tay. Cơ Ngọc nhìn cây đàn một hồi rồi hỏi: "Tiên sinh tự mình làm đàn sao? Đuôi đàn cháy xém là do ngươi cố ý làm vậy?"

Thanh Thỉ chậm rãi chuyển mắt sang, hành lễ đáp: "Là đàn do cá nhân ta chế tác, đuôi đàn này dùng để tỏ chí, thà cháy chứ không chịu vấy bẩn."

Cố Linh bên cạnh tôi nghiến răng nghiến lợi nói — cái thằng cháu rùa này, làm bộ làm tịch cái gì, cây đàn kia ta tận mắt nhìn Cơ Ngọc từng chút từng chút làm ra đó! Tôi lập tức vỗ vai Cố Linh bảo hắn đừng kích động, yên lặng một chút.

Cơ Ngọc nghe được câu trả lời của Thanh Thỉ, ý cười trong mắt càng thêm sâu sắc, hắn vỗ tay khen ngợi: "Tiên sinh quả nhiên là bất phàm, nghe khẩu âm của ngài hình như là người Tiên Yến, nhạc Yến quốc mạnh mẽ kiên định khí thế hùng vĩ, ta nguyện được nghe tiên sinh diễn tấu thanh âm Tiên Yến.

Thần sắc của Thanh Thỉ hơi biến đổi, đang định nói gì đó thì nghe thấy Nam Hoài Quân trên sảnh đường cười lớn nói: "Công tử thật là tai thính, Thanh Thỉ quả thật là nhạc sư Yến quốc trước đây. Thanh Thỉ, Cơ Ngọc công tử và Thành Quang Quân đều rất rành nhạc Yến quốc, ngươi có thể tấu một khúc nhạc quê hương cho hai vị thưởng thức."

Khách khứa xung quanh xì xào bàn tán, mọi người đều rất mong chờ. Thanh Thỉ nhìn Cơ Ngọc rồi lại nhìn Nam Hoài Quân, vẻ mặt nghiêm túc hành lễ nói: "Nếu để chư vị thưởng lãm, xin cho phép ta chút thời gian sửa lại khúc cũ, soạn thêm khúc mới, dâng lên tác phẩm tốt nhất."

"Không vội không vội." Cơ Ngọc cười nói: "Ta còn phải ở Lăng An rất lâu, không biết trong vòng nửa tháng ngươi có thể soạn xong một khúc nhạc mang phong cách Yến được không?"

Thanh Thỉ ngập ngừng một lát rồi nhận lời. Nam Hoài Quân bảo hắn lui xuống trước, khúc nhạc nhỏ này coi như kết thúc, nhóm vũ nhạc tiếp theo lại bắt đầu. Cố Linh nhìn cảnh này tức đến phát điên, nếu không phải tôi ra sức giữ lại thì hắn đã xông ra ngoài rồi. Hắn giận dữ nói: "Cứ thế mà để hắn đi sao? Dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì mà để hắn cầm đàn và nhạc của Cơ Ngọc đi lừa danh chuộc tiếng!"

Thẩm Bạch Ngô cảm nhận được động tĩnh phía sau lưng Cố Linh, hắn thong thả quay đầu lại nhìn Cố Linh một cái, thản nhiên nói: "Phong cách nhạc của Cơ Ngọc vốn tự do phóng khoáng, thậm chí có phần kỳ lạ, còn nhạc Yến quốc lại chú trọng quy củ, khởi âm điệu đi. Cái gã Thanh Thỉ kia muốn soạn nhạc theo phong cách Yến, tuyệt đối không thể nào lấy nhạc của Cơ Ngọc ra mà lấp liếm được nữa đâu."

"Nhưng… thì sao chứ?" Cố Linh lộ vẻ mờ mịt.

Thẩm Bạch Ngô cau mày, dường như không muốn giải thích cặn kẽ với hắn nữa, chỉ nói: "…Ngươi cứ nhìn về sau đi."

Cố Linh nghi hoặc nhìn bóng lưng Thẩm Bạch Ngô rồi lại nhìn tôi, tôi an ủi hắn rằng Cơ Ngọc không phải là người chịu thiệt đâu, bảo hắn cứ yên tâm. Cố Linh bán tín bán nghi nhẫn nhịn xuống, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Cơ Ngọc ở phía chếch trước. Cơ Ngọc vẫn luôn mỉm cười, trông thân thiện vui vẻ, khuỷu tay đặt trên mặt bàn, ngón cái cứ liên tục xoa vào ngón trỏ, không biết đang nghĩ gì.

Ánh mắt Cố Linh dần dần tối sầm lại, cơn giận dữ tan đi thay vào đó là nỗi buồn bã.

Đợi đến khi tiệc sinh nhật của Nam Hoài Quân kết thúc thì trăng đã lên cao, chúng tôi trở về phủ Thành Quang Quân. Thẩm Bạch Ngô vì cả ngày bị tiếng ồn ào và âm nhạc làm phiền nên mệt mỏi rã rời, đi nghỉ sớm. Cố Linh vốn định đi hỏi Thẩm Bạch Ngô làm sao mà hắn phát hiện ra thân phận của mình nhưng bị tôi ngăn lại, kéo đến đình nghỉ mát bên ngoài Tuyết Minh Các.

Tôi nói với hắn một người mới đến phủ như hắn, nhanh như vậy đã được đề bạt làm thị vệ thân cận của Thẩm Bạch Ngô thì vốn rất kỳ lạ rồi. Thẩm Bạch Ngô là người thông minh đến cỡ nào, thứ mà tôi nhìn ra được thì chắc chắn Thẩm Bạch Ngô cũng có thể thấy được. Cơ Ngọc chắc chắn đã kể với Thẩm Bạch Ngô không ít chuyện về hắn, Thẩm Bạch Ngô hẳn đã sớm nghi ngờ Đinh Sinh là do hắn giả mạo rồi.

Cố Linh nghe tôi nói xong thì thở dài một hơi nói: "Hắn đã biết thân phận của ta rồi, vậy ta sẽ nói thẳng ra luôn, ngày mai ta sẽ đi hỏi hắn về chuyện Yến quốc."

Tôi cũng không ngăn cản, chỉ nói được.

Cố Linh thần sắc ủ rũ, không biết hắn kiếm đâu ra mấy bình rượu, cứ ngồi trong đình tự rót tự uống, không chỉ mình uống mà còn nhất định phải ép tôi uống cùng, tôi không từ chối được nên thỉnh thoảng cũng uống với hắn vài chén.

Hắn uống cạn một chén rượu, ngước mắt lên nhìn tôi: "A Chỉ… à không, Cửu Cửu cô nương, ta thấy Cơ Ngọc như vậy… ta thật sự rất khó chịu, trước đây hắn ghét nhất là giả tạo khách sáo, bây giờ lại ngày ngày như thế. Trước kia hắn gặp chuyện bất bình thì luôn lập tức nổi giận, không màng hậu quả mà bộc phát ra nhưng bây giờ lại bình tĩnh đến thế…"

"Cửu Cửu cô nương cô không biết A Yêu trước đây là người phóng túng tiêu sái đến cỡ nào đâu, bất chấp tất cả lại còn hăng hái ngút trời. Điện hạ, Cố Thất và ta tuy rằng thường xuyên nói hắn nhưng đều rất thích cái tính cách như vậy của hắn… Bây giờ nhìn hắn kín kẽ không một sơ hở, sâu không lường được như vậy, trong lòng ta buồn lắm."

Cố Linh nói rồi vành mắt đỏ hoe, một người đàn ông lực lưỡng thô kệch như hắn vậy mà lại tự nói đến mức khóc luôn. Tôi ngồi trên ghế đá đối diện hắn, mượn ánh sáng đèn lồng trong sân đình nhìn đôi mắt long lanh của hắn, nhất thời không biết phải làm sao cho phải.

Hắn nói tôi không biết, thật ra là tôi biết chứ.

Tôi cũng thích mà, cái con người A Yêu đó. Cái người Cơ Ngọc lén lút trà trộn vào đoàn nhạc đến Tề quốc, dạy tôi hát, gảy đàn cho tôi nghe, kể chuyện cho tôi nghe. Thiếu niên tuấn tú ấy trong mắt luôn có ánh sáng, lúc cười rộ lên thì ngay cả ánh mặt trời cũng bị lu mờ đi.

Ai mà không thích một thiếu niên như thế chứ?

Tôi chỉ gặp hắn một lần thôi mà đã lỡ cả một đời.

Cố Linh hết chén này đến chén khác uống, tôi cũng thỉnh thoảng uống vài chén cùng hắn, khúc nhạc trên yến tiệc hôm nay dường như đã khơi dậy quá nhiều hồi ức trong lòng Cố Linh. Nỗi đau khổ và nhung nhớ bao năm nay đè nén trong lòng hắn, hắn mang theo hơi men, đứt quãng kể với tôi về khúc nhạc kia, kể về tỷ tỷ của Cơ Ngọc là Cơ Lạc.

Cơ Lạc và Cơ Lễ vừa khéo lại cùng ngày sinh nhật nên cũng tổ chức tiệc sinh thần chung. Năm Cơ Ngọc mười tuổi đã soạn khúc nhạc chúc mừng sinh nhật này, tên là "Trường Lạc", năm nào cũng đích thân đàn cho họ nghe. Đây là khúc nhạc có ngón đàn đơn giản nhất, cũng "bình thường" nhất trong tất cả các khúc nhạc của Cơ Ngọc, chỉ vì Cơ Lạc và Cơ Lễ thích những khúc nhạc "bình thường".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!