Sau khi Triệu Vương từ bỏ Ngô quốc và bắt đầu hợp tác với Phàn quốc, giới quý tộc Lăng An dường như đã ngửi thấy mùi gió đổi chiều. Những đại quan hiển quý ban đầu tránh Cơ Ngọc như tránh tà, nay lũ lượt bày tỏ thiện ý, nhà nào tổ chức yến tiệc cũng đều gửi thiệp mời Cơ Ngọc đến dự, Cơ Ngọc phần lớn đều từ chối, chỉ những mối quan hệ thân thiết trước đây mới nhận lời tham dự.
Cơ Ngọc xoay người một cái đã trở thành nhân vật nổi tiếng được săn đón ở thành Lăng An, còn Thẩm Bạch Ngô chỉ lạnh lùng đứng ngoài quan sát.
Cố Linh nói với tôi rằng khi xưa Thẩm Bạch Ngô đến Lạc Ấp nhận lễ thụ phong của Thiên Tử, lần đầu gặp Cơ Ngọc, lúc đó hắn đã rất không thích Cơ Ngọc. Thẩm Bạch Ngô mang trên vai nhiều kỳ vọng, từ nhỏ đã đoan trang, trầm ổn, học rộng tài cao, còn Cơ Ngọc mười bốn tuổi thì ngông cuồng, phóng túng, không lo làm ăn, hoàn toàn là hai thái cực với Thẩm Bạch Ngô.
Hắn luôn rất khó hiểu vì sao Cơ Ngọc lại có thể trở thành "bạn thân" với Thẩm Bạch Ngô.
—— Có lẽ chỉ là tình cờ cùng nhau trải qua hoạn nạn mới miễn cưỡng trở thành bạn bè. Tôi luôn cảm thấy Thẩm Bạch Ngô có khúc mắc trong lòng với Cơ Ngọc, có lẽ trước đây Cơ Ngọc đã từng hãm hại Thẩm Bạch Ngô?
Cố Linh suy đoán như vậy.
Tôi thì lại cảm thấy, Cơ Ngọc mười bốn tuổi ngông cuồng phóng túng, còn Cơ Ngọc bây giờ trông có vẻ trầm ổn, tao nhã, trên người hắn có bóng dáng của Thẩm Bạch Ngô trước đây. Trước kia tôi đoán rằng thân thể Thẩm Bạch Ngô yếu đuối là do Cơ Ngọc gây ra nhưng sau khi sống chung với Thẩm Bạch Ngô, có vẻ như hắn không có oán hận gì với Cơ Ngọc, vậy thì có lẽ không phải vấn đề của Cơ Ngọc.
Nhưng tôi cũng không nói với Cố Linh, dù sao bây giờ Cơ Ngọc cũng chẳng còn quan hệ gì với tôi nữa rồi.
Thiệp mời liên tục được gửi đến Cơ Ngọc và cả Thẩm Bạch Ngô, bất kể Cơ Ngọc có đi hay không, Thẩm Bạch Ngô đều từ chối, cho đến khi Nam Hoài Quân đưa thiệp mời tiệc sinh thần đến phủ Thành Quang Quân. Mà Cơ Ngọc lại là bạn cũ của Nam Hoài Quân, đương nhiên cũng nhận được lời mời.
Nam Hoài Quân là đệ đệ của Tiên Vương, tuổi tác tuy không hơn Thẩm Bạch Ngô bao nhiêu nhưng lại là thúc thúc của Thẩm Bạch Ngô. Tiệc sinh thần của bậc trưởng bối như vậy, Thẩm Bạch Ngô gần đây thân thể lại có vẻ khá hơn, theo lễ nghĩa vẫn nên đến dự.
Tôi giúp hắn thay lễ phục dự tiệc, y phục lớp lớp chồng chất không mềm mại nhẹ nhàng như thường ngày, Thẩm Bạch Ngô cau mày. Tôi còn tưởng là tay mình nặng quá làm đau hắn liền vội vàng xin lỗi. Hắn nhìn bóng dáng tôi trong gương đồng, chợt nói: "Nói ra thì, cô suýt chút nữa đã là thím của ta rồi."
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Thẩm Bạch Ngô hành lễ gọi tôi là thím, chuyện này thật sự quá kỳ quái khiến tôi không nhịn được bật cười. Nghe thấy tiếng cười của tôi, Thẩm Bạch Ngô cũng khẽ cười theo.
"Nam Hoài Quân là một người rất tốt, nếu hắn biết cô còn sống hẳn sẽ thực hiện hôn ước nhưng có lẽ chỉ có thể làm trắc thất. Cô vẫn muốn gả cho hắn sao?" Thẩm Bạch Ngô dường như đang nghiêm túc hỏi tôi vấn đề này.
"Không muốn, ta không muốn gả cho ai cả." Tôi trả lời rất dứt khoát, giúp hắn thắt chặt đai lưng.
"Nữ tử sao có thể không gả chồng?"
"Chẳng phải ngài cũng chưa cưới vợ sao?"
Tôi nghe nói Thẩm Bạch Ngô vốn có hôn ước, sau khi hắn từ Yến quốc trở về thì tự mình đi từ hôn, từ đó về sau không còn nhắc đến chuyện thành thân nữa.
"Đó là vì ta không muốn nàng ấy phải thủ tiết cho ta."
Tôi ngước mắt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Bạch Ngô, cười nói: "Vậy thì chúng ta cũng xem như là giống nhau. Ta không biết yêu người, cũng không hiểu làm thê tử như thế nào, ai cưới ta về cũng chẳng khác gì có một ông chồng góa vợ sống."
Thẩm Bạch Ngô nghe vậy dường như không vui, hắn mặc tôi giúp hắn chỉnh sửa nếp áo cũng không nhìn xem có chỉnh sửa tốt hay không, ánh mắt chỉ đuổi theo tôi, nói: "Có ai đã từng nói cô như vậy sao? Cô không cần để ý đến lời lẽ vụn vặt của người khác, chuyện hôn nhân đâu nhất định phải có tình yêu, người thông minh thấu đáo như cô không biết có bao nhiêu người trân trọng."
Tôi có chút kinh ngạc nhìn Thẩm Bạch Ngô, có lẽ tôi nhìn hắn quá lâu, Thẩm Bạch Ngô khẽ ho khan hai tiếng, trên gương mặt tái nhợt hiếm thấy lộ ra một chút huyết sắc.
Hoặc có lẽ là xấu hổ.
"Đa tạ ngài, nghe ngài nói vậy ta rất vui." Tôi giúp hắn chỉnh sửa xong nếp áo cuối cùng, đỡ lấy tay hắn: "Thời gian này ta nhất định sẽ chăm sóc ngài thật tốt. Ngài cũng là người đáng được trân trọng mà, Thành Quang Quân."
Ánh mắt Thẩm Bạch Ngô khẽ động, không nói gì.
Phủ đệ của Nam Hoài Quân chiếm diện tích không nhỏ, vì vậy thanh thế cũng rất lớn. Lúc tôi đỡ Thẩm Bạch Ngô xuống xe ngựa, tiểu tư ngoài cửa lớn tiếng hô "Thành Quang Quân đến!", âm thanh vang dội chấn động khiến Thẩm Bạch Ngô nhíu mày, bàn tay nắm lấy tay tôi vô thức siết chặt.
Người thích yên tĩnh như hắn mà phải tham dự yến tiệc thật sự là một sự giày vò.
Xe ngựa của Cơ Ngọc đến ngay sau xe của Thẩm Bạch Ngô, bọn họ mỗi người đều chuẩn bị hậu lễ cho Nam Hoài Quân. Vị trí sắp xếp trong yến tiệc, bên cạnh Thẩm Bạch Ngô chính là Cơ Ngọc, lần này Cơ Ngọc cuối cùng cũng có thể chính thức ngồi vào vị trí tân khách cùng mọi người nâng chén giao bôi.
Nam Hoài Quân là người chú trọng hình thức, phủ đệ rất lớn, yến tiệc cũng tổ chức rất rầm rộ, thức ăn còn phong phú hơn cả yến tiệc mùa xuân của Vĩnh Xương công chúa. Thẩm Bạch Ngô vì quanh năm uống thuốc, vị giác dần trở nên kém nhạy bén, vì vậy không thích ăn uống, ngày thường mỗi bữa cơm đều ăn rất ít.
Tôi dùng đũa công gắp thức ăn cho hắn, lại thấy hắn mỗi món chỉ ăn một miếng liền dừng lại, liền nhỏ giọng hỏi hắn: "Có phải là không nếm ra mùi vị gì không?"
Thẩm Bạch Ngô gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!