Thẩm Bạch Ngô không muốn ở lại trong cung lâu, thân thể hơi khỏe hơn một chút liền trở về Tuyết Minh Các trong phủ. Tôi cùng Đinh Sinh đưa Thẩm Bạch Ngô trở về Tuyết Minh Các, nơi này ấm áp vào mùa đông mát mẻ vào mùa hè, xây dựng vô cùng tinh tế, hiện tại thời tiết thỉnh thoảng có lạnh giá, trong Tuyết Minh Các có lò sưởi lửa cháy suốt đêm ngày, vô cùng ấm áp thoải mái.
Xung quanh các trồng một rừng ngô đồng xanh mướt, bày biện trong các phần lớn lấy sơn thủy màu mực làm chủ đề, cũng đều thanh đạm tao nhã vô cùng phù hợp với tính tình của Thẩm Bạch Ngô.
Ngày Thẩm Bạch Ngô hồi phủ, Triệu Vương cũng giữ lời hứa thả Cơ Ngọc về, Nam Tố và Mặc Tiêu đến cung đón Cơ Ngọc, hộ tống về phủ.
Tôi và Lăng Thường, Thường Nhạc ở cửa chờ, tôi hỏi Lăng Thường võ công của Nam Tố và Mặc Tiêu vì sao lại lợi hại như vậy, Lăng Thường nói Nam Tố và Mặc Tiêu từng là sát thủ treo thưởng nổi danh Thái quốc, võ nghệ cực kỳ cao cường lại có sự ăn ý tuyệt vời của song sinh, chưa từng thất thủ. Lần đầu tiên họ thất bại chính là vụ làm ăn ám sát Cơ Ngọc này, Cơ Ngọc không những không giết họ mà còn thu nhận họ, giúp họ thoát khỏi sự khống chế của tổ chức ban đầu.
Từ đó về sau Nam Tố và Mặc Tiêu một lòng một dạ đi theo Cơ Ngọc.
Đang nói chuyện thì tiếng vó ngựa từ xa vọng lại gần, xe ngựa của Cơ Ngọc đã đến. Quả nhiên hắn bị vương cung hoa đoàn gấm kia làm cho mệt mỏi đến phát bệnh, lúc xuống xe ngựa còn đang phát sốt, trạng thái cũng không khác Thẩm Bạch Ngô là bao. Trải qua một phen kinh hồn bạt vía này, Cơ Ngọc và Thẩm Bạch Ngô đều ủ rũ ở trong phủ tĩnh dưỡng rất lâu.
Trong khoảng thời gian này Thẩm Bạch Ngô không đến thăm Cơ Ngọc, Cơ Ngọc cũng không nói lời cảm tạ với Thẩm Bạch Ngô. Cũng không biết là họ quá quen thuộc không cần khách sáo hay là nhìn nhau chán ghét.
Tôi hỏi Cơ Ngọc khi nào thì diện kiến Triệu Vương, Cơ Ngọc lại nói không vội. Phàn quốc đã gia nhập cuộc chiến viện trợ Dư quốc, Dư quốc nhất thời chắc chắn chưa diệt vong được, gặp Triệu Vương cần một thời cơ tốt.
Nhìn thấy chúng tôi đến Lăng An đã hơn hai tháng, cuối cùng cũng đến lúc xuân về hoa tàn, Cơ Ngọc khôi phục lại trạng thái tinh thần phấn chấn như trước kia, cũng có thể không chút kiêng kỵ ra khỏi cửa. Lúc này Vĩnh Xương công chúa đưa tới thiệp mời, nói là nàng tổ chức tiệc rượu mời huynh trưởng đến dự, trong thiệp chỉ đích danh Cơ Ngọc cũng phải tham dự.
Nghe Đinh Sinh nói, Thẩm Bạch Ngô lúc nhận được thiệp mời thì tức giận không nhẹ.
Tiên Vương hậu Triệu quốc có tất cả hai con trai một con gái, hai con trai là Thành Quang Quân Thẩm Bạch Ngô và Triệu Vương Thẩm Bạch Phong, người con gái này chính là Vĩnh Xương công chúa Thẩm Nhược Đường. Vĩnh Xương công chúa từ nhỏ được nuông chiều, hai vị ca ca đối với yêu cầu của nàng không gì không đáp ứng, cho dù là lúc này không hiểu chuyện mời Cơ Ngọc dự tiệc, Thẩm Bạch Ngô tức giận thì tức giận nhưng cũng không thể làm gì.
Tử Khấu từ chỗ tôi có được tin tức, trên mặt dường như viết——chuyện này ta hiểu rõ nhất, nàng hứng thú bừng bừng nói với tôi: "Vị Vĩnh Xương công chúa này đã sớm nhòm ngó công tử nhà chúng ta rồi, mỗi lần đều mượn danh nghĩa Thành Quang Quân để gặp công tử, nếu không đáp ứng nàng, nàng có mà náo loạn lên đấy. Thành Quang Quân cũng hết cách với nàng rồi."
Nàng ngập ngừng rồi lại kỳ quái nói: "Sao quan hệ của tỷ với người ở Tuyết Minh Các tốt vậy, Thành Quang Quân không cho phép họ qua lại với chúng ta mà."
Tôi đang giúp nàng căng vải để nàng dễ cắt may, nghe vậy bất đắc dĩ lắc đầu: "Muội quên lần trước Thành Quang Quân gọi ta cùng nhập cung rồi sao? Đinh Sinh chính là thị vệ của hắn, thỉnh thoảng ta sẽ nói chuyện phiếm với hắn."
"A, đúng! Nhưng mà… Thành Quang Quân sao lại gọi tỷ đi cùng vào cung chứ?"
Đây cũng là vấn đề mà tôi muốn hỏi.
Có lẽ Thẩm Bạch Ngô chỉ là tò mò muốn biết người như thế nào mới có thể thuyết phục được Cơ Ngọc thôi.
Ngày hôm sau là tiệc rượu của Vĩnh Xương công chúa, Thẩm Bạch Ngô rốt cuộc vẫn mang theo Cơ Ngọc cùng đi. Vĩnh Xương công chúa là một cô nương thích náo nhiệt, nàng tổ chức tiệc rượu khiến cả thành Lăng An hiện lên một cảnh tượng bận rộn, từ xa đã có thể nghe thấy tiếng trống nhạc của phủ công chúa, trên đường phố xe ngựa tinh xảo hoa lệ qua lại tấp nập, hơn nửa số gia tộc quý tộc trong thành đều đến dự tiệc.
Thẩm Bạch Ngô ngồi ở vị trí chủ khách, Cơ Ngọc liền ngồi ở vị trí phía sau Thẩm Bạch Ngô, không tính là vị trí quan trọng cũng không tính là sơ sài. Điều quan trọng là — rất gần Vĩnh Xương công chúa, nghĩ đến sắp xếp này của nàng cũng thật là tốn nhiều công sức.
Tôi và Hạ Uyển đứng sau lưng Cơ Ngọc, nhìn những quý nhân qua lại trong đại sảnh. Trong yến tiệc này không thiếu những tuấn kiệt trẻ tuổi nhưng nhìn thế nào vẫn là hai vị trước mặt tôi đây xuất chúng nhất.
Sức khỏe của Thẩm Bạch Ngô dạo gần đây cũng đã có khởi sắc, vốn dĩ ngũ quan của hắn đã đẹp, sắc mặt tốt lên thì càng thêm tươi tắn. Hôm nay hắn mặc một bộ thâm y nền trắng thêu vân mây màu xanh nhạt không chút bụi trần, đội mũ ngọc bạch, từ xa nhìn lại thật sự là một vị công tử băng thanh ngọc khiết, chỉ là khí chất quá mức lạnh nhạt khiến người sống chớ lại gần.
Cơ Ngọc thì hoàn toàn khác, khí chất của hắn không nổi bật như Thẩm Bạch Ngô nhưng chỉ bằng vẻ ngoài thôi cũng có thể thu hút vô số ánh mắt, hắn mặc một bộ lý y màu xanh tuyết phối thêm ngoại bào màu tím than, sau mũ miện rủ xuống hai dải lụa xanh tuyết, hoa quý mà lười biếng. Trên mặt luôn mang theo ba phần ý cười, ôn văn nhã lệ lại khó dò.
Tôi có thể cảm giác được những ánh mắt vô tình hữu ý lướt qua trong sảnh đường, đương nhiên vẫn là ánh mắt của Vĩnh Xương công chúa là nóng bỏng nhất. Dáng vẻ nàng kiều diễm đáng yêu mặc một bộ tân y màu hồng đào, tầng tầng lớp lớp vô cùng hoa lệ, vừa xuất hiện đã chạy đến trò chuyện với Thẩm Bạch Ngô, nói chuyện được vài câu ánh mắt liền hướng về phía gương mặt Cơ Ngọc.
Cơ Ngọc đáp lại bằng nụ cười, lại càng khiến nàng mê mẩn đến quên cả ngôn ngữ.
Sắc mặt Thẩm Bạch Ngô liền không tốt, hắn nói: "Muội đã hứa với ta điều gì?"
Vĩnh Xương công chúa bĩu môi, không tình nguyện nói: "Biết rồi biết rồi, ta chỉ nhìn không nói chuyện còn không được sao?"
Tôi nhịn không được bật cười, thì ra Cơ Ngọc bị mang đến là để cho Vĩnh Xương công chúa no mắt. Điều này không khỏi khiến tôi nhớ tới cảnh tượng trước đây các công tử nước khác đến thăm, phụ vương đều sẽ đặc biệt gọi Kỳ Kỳ đến yến tiệc. Yêu cái đẹp là bản tính của con người, dù là Cơ Ngọc bị quân chủ chán ghét thậm chí suýt chút nữa bị tru sát cũng có thể vì dáng vẻ đẹp mà được mời đến yến hội của công chúa.
Thế đạo này ư.
Cơ Ngọc hơi nghiêng đầu sang, ánh mắt nhìn về phía tôi, chậm rãi nói: "Cô ngược lại cười rất vui vẻ."
Thế là tôi nhịn cười xuống, chân thành nói: "Cũng không có gì đáng cười cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!