Khương Tán Chi bị Nam Tố đột nhiên xuất hiện làm cho giật mình, hắn cứng đờ cổ không dám động đậy, vẻ mặt hung dữ nhưng bên trong lại sợ hãi nói: "Ngươi đây là làm cái gì vậy!"
Cơ Ngọc dùng cằm chỉ chỉ mũi kiếm trước mặt, cũng cười nói: "Ngươi lại đang làm gì vậy?"
"Ta dạy dỗ muội muội của ta, ngươi xen vào làm gì?"
"Đây là tỳ nữ A Chỉ của ta, ta không nên quản sao?"
"Vậy ngươi cứ để mặc nàng ta vu khống ta như vậy, không biết dạy dỗ lại người hầu của ngươi à?" Khương Tán Chi gầm lên.
Cơ Ngọc khẽ mỉm cười, thản nhiên gạt mũi kiếm của hắn ra khỏi trước mặt, ung dung nói: "Ta cũng không phải người nhà các ngươi, sao biết được nàng ấy có vu khống hay không?"
"Ngươi!" Khương Tán Chi tức đến nghẹn họng.
Bỗng có một trận tiếng bước chân truyền đến, một giọng nói có chút hư ảo vang lên: "Đây là đang làm gì vậy?"
Mấy người chúng tôi nhìn sang liền thấy Thẩm Bạch Ngô được người đỡ đi tới. Sắc mặt hắn so với trước càng thêm tái nhợt, môi cũng càng thêm không có huyết sắc, trông như thể không cần gió thổi cũng có thể ngã xuống.
Hắn nhìn chúng tôi một lát, khẽ cong môi lên cười chế giễu: "Đây là đang so tài võ nghệ sao?"
Khương Tán Chi muốn chỉ trích Cơ Ngọc lại phát hiện không biết từ lúc nào Nam Tố đã thu lại dao găm, cung kính đứng sang một bên. Hắn lập tức luống cuống buông kiếm xuống, không biết phải trả lời thế nào.
Cơ Ngọc cười nói: "Công tử Tán Chi nói thanh kiếm này của hắn là bảo kiếm vô song, muốn cho ta thưởng lãm một chút, ta vừa rồi đã xem qua rồi."
Hắn chuyển mắt nhìn Khương Tán Chi, nói một câu đầy ẩn ý: "Thật là kiếm tốt."
Khương Tán Chi đỏ mặt tía tai nhưng lại nghe Thẩm Bạch Ngô lười biếng nói: "Phủ ta cấm dùng đao kiếm, nhìn thấy phiền lòng. Công tử Tán Chi sau này vẫn là ít đến phủ ta thì hơn."
"Ta muốn thanh tĩnh một chút." Thẩm Bạch Ngô lạnh nhạt nói.
Đợi Khương Tán Chi bị một phen đuổi khách không thể rõ ràng hơn này đuổi đi, Cơ Ngọc quay đầu lại nhìn tôi cười đầy thâm ý, nói: "Sảng khoái không?"
Tôi gật đầu, thở phào một hơi. Những lời này tôi thậm chí còn chưa từng nói với Kỳ Kỳ, vốn tưởng rằng cả đời này tôi cũng sẽ không nói ra.
Cơ Ngọc cười cười lại bắt đầu ho, sau khi Khương Tán Chi đi rồi, hắn thu lại khí thế lộ ra vẻ bệnh tật. Nam Tố nhanh chóng khoác thêm áo choàng lên người Cơ Ngọc, hắn vốn không thể chịu được gió.
Thẩm Bạch Ngô được người đỡ chậm rãi đi đến trước mặt chúng tôi, trước tiên nói với Nam Tố: "Thân thủ của Nam Tố cô nương vẫn tốt như vậy."
Hắn vậy mà có thể liếc mắt một cái đã phân biệt ra Nam Tố và Mặc Tiêu.
Nam Tố cúi đầu hành lễ, miệng nói lời cảm tạ.
Sau đó hắn chuyển mắt nhìn Cơ Ngọc, nhíu mày dùng giọng điệu cảnh cáo nói: "Ngươi đã ở chỗ ta thì bớt gây chuyện cho ta."
Thái độ của Thẩm Bạch Ngô có thể xem là tệ bạc nhưng Cơ Ngọc dường như đã rất quen rồi. Hắn khẽ mỉm cười nói: "Đó là đương nhiên, thời gian này ta vẫn luôn bế môn. Sau này còn có chỗ cần Bạch Ngô huynh giúp đỡ nữa."
"Ta sẽ không giúp ngươi." Thẩm Bạch Ngô dứt khoát từ chối Cơ Ngọc, lạnh lùng mặt mày ngay cả việc Cơ Ngọc muốn nhờ vả chuyện gì cũng không nghe. Hắn xoay người rời đi, phía sau một đám người hầu tấp nập cũng đi theo.
Chúng tôi đến phủ Thành Quang Quân những ngày này, ngoài lần yến tiệc chiêu đãi gặp Thẩm Bạch Ngô, những lúc khác Thẩm Bạch Ngô không hề đến tìm Cơ Ngọc một lần, Cơ Ngọc cũng chỉ đến thăm Thẩm Bạch Ngô vài lần. Theo lý mà nói, Thẩm Bạch Ngô trong tình huống này mạo hiểm tiếp đãi Cơ Ngọc, quan hệ của bọn họ hẳn là phải rất tốt mới đúng.
Tôi nhìn bóng lưng Thẩm Bạch Ngô đi xa rồi lại nhìn Cơ Ngọc: "Hai người không phải là bạn thân sao? Thành Quang Quân hình như không thích ngài lắm?"
Cơ Ngọc nheo mắt lại, vừa ho vừa được Nam Tố đỡ về phòng, cười nói: "Chúng ta chính là kiểu bạn thân ghét nhau đấy."
Thẩm Bạch Ngô, Cơ Ngọc, thật khiến người ta khó đoán.
Sau khi Cơ Ngọc bắt đầu ngoan ngoãn uống thuốc, cả người cũng không còn nóng nảy như vậy nữa, vì trong thuốc có nhiều thành phần an thần nên hắn dễ trở nên buồn ngủ. Khi tôi ngẩng đầu lên từ trang sách thì thấy hắn đang nằm bò ra bàn, ngủ thiếp đi.
Đây là giữa trưa thanh thiên bạch nhật, trước khi bệnh hắn lúc này đều đang tinh thần phấn chấn đọc sách hoặc xử lý tình báo, làm sao có thể thấy hắn ngủ gật giữa lúc đang làm việc chính sự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!