Thẩm Bạch Ngô và đệ đệ ruột luôn luôn tình thâm huynh đệ, hiện giờ đệ đệ kế vị ngôi vương không lâu nên có rất nhiều người đến chỗ Thẩm Bạch Ngô bái phỏng đi lại, tương lai nếu có cầu cạnh Triệu Vương chuyện gì còn có thể nhờ Thẩm Bạch Ngô giúp nói vài câu cho nên một khi Thẩm Bạch Ngô mở tiệc chiêu đãi khách khứa, hầu như không ai sẽ từ chối.
Cho dù là yến tiệc này có sự hiện diện của Cơ Ngọc thân phận tương đối nhạy cảm.
Nhưng thiên hạ đều biết Cơ Ngọc công tử và Bạch Ngô công tử là bạn chí cốt, Thẩm Bạch Ngô cũng nói Cơ Ngọc chỉ là đến thăm mình, quý tộc cũng phối hợp giả ngốc.
Tiệc rượu buổi trưa bắt đầu, từ sáng sớm đã có không ít người đến. Tôi đi lại trên hành lang thỉnh thoảng lại phải cúi đầu hành lễ tránh đường, trang phục người đến một người so với một người càng thêm hoa lệ, lễ vật đưa tới một kiện so với một kiện càng thêm quý giá, đủ để thấy được sự quyền thế ngập trời của Thẩm Bạch Ngô.
Tôi cầm quần áo Linh Thường đã giặt hồ đưa đến phòng Cơ Ngọc, nửa đường lại cùng một đội ngũ đưa lễ vật nghênh diện đụng phải. Tôi đang muốn giống như ngày thường tránh sang một bên đường, lại bị người đi đầu đội ngũ túm chặt lấy cổ tay. Hắn túm tôi một cái này rất đột ngột, dọa tôi lập tức dùng tay kia giữ lấy quần áo lung lay sắp đổ mới tránh được chúng rơi xuống đất.
Người đàn ông kéo tay tôi lại, giọng điệu không vững vì kinh ngạc, thở dài: "Ngươi… ngươi còn sống?"
Tôi ngước mắt nhìn, người đàn ông này trạc tuổi Cơ Ngọc, dáng người cao lớn hơi mập, tướng mạo cũng đoan chính, chỉ là giữa lông mày có vài phần âm u.
Đây là một gương mặt quen thuộc.
Tôi ngẩn người, sau đó rút tay ra khỏi tay hắn, cười nói: "Vị quý nhân này có lẽ đã nhận lầm người rồi."
Hắn nhíu mày, dường như muốn nói gì đó, liếc nhìn người hầu bên cạnh rồi nuốt lời xuống, trước tiên sai bọn họ đi đặt lễ vật. Đợi người hầu đi xa, xung quanh không còn ai, hắn đi vòng quanh tôi một vòng, khẳng định nói: "Ngươi là Cửu Cửu."
Tôi cười mà không nói. Thật lòng mà nói, từ nhỏ đến lớn tôi ghét nhất nghe hắn gọi tôi là Cửu Cửu, điều đó thường báo hiệu sự chế giễu và trêu chọc tiếp theo.
Vị cố nhân gặp lại sau thời gian dài này là tam ca của tôi, Khương Tán Chi, đích trưởng tử của phụ vương, cũng là thế tử. Nếu Tề quốc vẫn còn, phụ vương băng hà thì bây giờ hắn đã là Tề vương rồi. Đáng tiếc Tề quốc diệt vong, hắn trốn khỏi vòng vây thành, bây giờ lưu vong ở Triệu quốc chỉ có thể coi là một quý tộc sa cơ lỡ vận.
Nhìn dáng vẻ của hắn, Triệu vương hẳn là đãi ngộ hắn không tệ, hắn vậy mà còn có thể chuẩn bị lễ vật đến tham gia yến tiệc của Thẩm Bạch Ngô.
Khương Tán Chi đánh giá tôi, dường như đột nhiên nhớ ra điều gì, mắt sáng lên, giữ chặt vai tôi, vội vàng nói: "Ngươi còn sống, vậy Kỳ Kỳ có phải cũng còn sống không? Nàng ta không thật sự bị xử tử chứ?"
Tôi lắc đầu, nhàn nhạt nói: "Không, Kỳ Kỳ thật sự đã chết rồi."
"Ngươi có mặt ở đó?"
"Ta có mặt ở đó."
Sắc mặt Khương Tán Chi ảm đạm xuống, hắn thất vọng vô cùng nói: "Kỳ Kỳ đối với ngươi tốt như vậy, ngươi lại không biết báo đáp sao? Tại sao nàng chết rồi mà ngươi lại có thể sống sót?"
Trên mặt tôi vẫn tươi cười, trong lòng lại thở dài, vị huynh trưởng này xưa nay giỏi nhất là trách cứ người khác, tôi sớm đã biết hắn sẽ nghĩ như vậy.
"Nếu huynh hy vọng Kỳ Kỳ sống sót đến vậy, khi chạy trốn sao không chịu mang nàng đi cùng?"
Ngày thành bị phá, Khương Tán Chi cải trang một mình bỏ trốn, Kỳ Kỳ đã gọi tên hắn như thế nào, đuổi đến cổng cung cầu xin hắn mang nàng đi cùng, tôi vẫn còn nhớ rõ ràng. Mà hắn giả vờ như không nghe thấy, đầu cũng không ngoảnh lại mà bỏ trốn, tôi cũng thấy rõ ràng.
Tôi rất hiểu tâm tư của hắn, Kỳ Kỳ quá xinh đẹp, nếu mang theo nàng rất dễ bị bại lộ thân phận. Nhưng tôi nghĩ hắn cũng rất hiểu, sau khi cung thành thất thủ, Kỳ Kỳ không thể trốn thoát có thể sẽ trở thành món đồ chơi của các tướng quân, có lẽ còn có số phận bi thảm hơn.
Bây giờ xem ra hắn và dự đoán của tôi giống nhau, hoàn toàn không có ý định đổ lỗi cho bản thân.
Khương Tán Chi nghe vậy, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ, hắn lớn tiếng nói: "Ngươi, đồ thứ nữ này còn dám trách ta sao? Ta có thể giống các ngươi sao? Ta là thế tử Tề quốc, chỉ cần ta còn sống chính là tượng trưng của Tề quốc, Tề quốc mới có khả năng phục quốc. Còn các ngươi thì sao, các ngươi có thể làm gì?"
Tôi nhìn chằm chằm hắn một lúc, thực sự không nhịn được cười. Nghe giọng điệu này của hắn, tôi còn tưởng rằng thù của Tề quốc là do hắn báo nữa chứ. Chỉ là lúc này tôi thật sự không có kiên nhẫn cùng hắn cãi nhau lật lại chuyện cũ liền cầm lấy bộ quần áo trong tay lắc lắc trước mắt hắn, nói: "Ta phải đi đưa quần áo rồi, quý nhân có thể nhường đường được không?"
Khương Tán Chi nhìn bộ quần áo trong tay tôi, ngạo mạn cười nói: "Ngươi quả nhiên vẫn thích hợp làm những việc này, giống như mẫu thân ti tiện xuất thân của ngươi có cố gắng thế nào cũng vẫn là ti tiện. Nếu ngươi cầu xin ta nhận thân phận của ngươi, Nam Hoài Quân vẫn luôn áy náy, nói không chừng có thể cưới ngươi làm trắc thất…"
"A Chỉ."
Giọng Cơ Ngọc từ phía xa truyền đến, Khương Tán Chi quay đầu nhìn lại thấy Cơ Ngọc đứng ở cuối hành lang, mỉm cười không nhanh không chậm đi tới. Hắn nói với tôi: "Ta còn nói sao ngươi đưa quần áo chậm như vậy, thì ra là gặp được quý nhân."
Hắn hành lễ với Khương Tán Chi nói: "Tại hạ Cơ Ngọc, đây là tỳ nữ A Chỉ của ta. Nàng có chỗ nào mạo phạm ngài sao?"
Thế là tôi đi đến sau lưng Cơ Ngọc, vượt qua vai hắn nhìn Khương Tán Chi. Khương Tán Chi có vài phần kinh ngạc, hắn nhìn Cơ Ngọc rồi lại nhìn tôi, khoát tay nói: "Không sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!