Chương 3: Ván cờ

Từ sau lần gặp mặt đó tôi không còn gặp lại Nam Hoài Quân nữa, nghĩ rằng ân oán vốn chẳng đáng kể này cũng đã được giải quyết ổn thỏa. Nếu có một ngày gặp nhau ở âm tào địa phủ cũng khỏi tốn công tôi giải thích dài dòng.

Ngược lại Cơ Ngọc bắt đầu thường xuyên gọi tôi qua.

Những ngày đầu mới trở thành A Chỉ, thực ra tôi rất ít khi gặp Cơ Ngọc, phần lớn là Hạ Uyển hoặc Lai Anh đến dạy tôi quy củ, lại có những cô nương khác truyền đạt ý tứ của Cơ Ngọc. Hắn trông có vẻ rất bận rộn cũng không vội muốn tôi làm gì.

Lần đầu tiên đến phòng của hắn, hắn mặc một thân bạch y đơn giản, trước mặt bày một ván cờ, chống tay lên trán, đôi mắt phượng ngậm cười nhìn tôi.

"Biết chơi cờ không?"

Hắn hỏi tôi như vậy.

Tôi lắc đầu: "Không biết."

Hắn chống cằm cũng không để ý, chỉ vào vị trí đối diện: "Ngồi đi, ta dạy cô."

Tôi đáp lời ngồi xuống đối diện hắn, hắn đem hết quân cờ trên bàn cờ thu lại bỏ vào hộp mây. Dưới ánh đèn lay động ngón tay trắng trẻo thon dài, đầu ngón tay và hổ khẩu có lớp chai mỏng, là một đôi tay đẹp của người chơi cờ.

"Cô có biết lần này ta đến Phàn quốc, là vì sao không?" Hắn vừa thu quân cờ vừa hỏi.

"Không biết."

"Thử đoán xem."

Tôi ngẩng mắt nhìn thẳng vào ánh mắt hắn, nụ cười hờ hững lộ ra một tia sắc bén. Tôi bèn suy nghĩ về tất cả những gì hắn làm gần đây, trả lời: "Công tử từ Dư quốc mà đến, ta nghe nói Ngô quốc và Triệu quốc kết minh xuất binh cùng Dư quốc khai chiến. Dư quốc suy yếu đã lâu liên tiếp bại trận, đại quân Ngô Triệu đã áp sát kinh đô Dư quốc, thả lời nói diệt Dư quốc chỉ là chuyện sớm chiều, nếu có nước khác đến cứu viện, đợi sau khi diệt Dư quốc sẽ đến đánh nước đó.

Dư quốc và Phàn quốc vốn vẫn giao hảo, lần này công tử là phụng mệnh quốc quân Dư quốc đến Phàn quốc cầu viện sao?"

Cơ Ngọc cười cười không phủ nhận cũng không khẳng định, chỉ hỏi: "Ai nói với cô, ta đến từ Dư quốc?"

Tôi nhìn hắn, thì ra là vậy. Hắn biết tám cô nương kia sẽ không nói gì với tôi. Nghĩ đến việc các nàng ấy xa lánh tôi, cho dù là Tử Khấu cũng rất ít khi nhắc với tôi về hành trình trước đó của họ và chuyện của Cơ Ngọc, tất cả những điều này đều xuất phát từ sự sắp đặt của hắn đi.

Hắn vẫn là đang đề phòng tôi, chuyện này cũng bình thường.

Tôi lắc đầu: "Không có ai nói với ta cả. Lúc trước giúp công tử thu quần áo nhìn thấy một chiếc áo bào màu đỏ tía, là chế thức tôn quý chỉ dành cho người có địa vị chỉ sau vương tộc của Dư quốc, rất mới lại còn đặt ở trên cùng, hẳn là mới có được. Với tình hình hiện tại của Dư quốc, nhất định là có chuyện cầu cạnh mới tặng cho công tử lễ vật tôn quý như vậy, vậy thì có lẽ là có liên quan đến cuộc chiến này rồi.

Dư quốc và Tống quốc, Phàn quốc láng giềng, lần này công tử đi đường thủy đến Phàn quốc qua Tống quốc cũng là con đường nhanh nhất."

Cơ Ngọc vuốt ve quân cờ trong tay, trầm mặc một hồi, cười như không cười nhìn tôi: "Cô đoán không sai. Đôi khi ta thật sự rất tò mò, sao cô lại biết nhiều thứ như vậy?"

Tình hình thiên hạ, phong tục các nước, lễ nhạc và thể chế.

"Khi còn ở Tề quốc, ta được thái sử lệnh đại nhân dạy dỗ, ngày thường cũng đọc nhiều sách, nghe nhiều chuyện xưa. Sau khi Tề quốc diệt vong cũng lang bạt bên ngoài một thời gian, cũng thấy chút ít sự đời." Tôi nói rất thản nhiên.

Cơ Ngọc khẽ cười một tiếng, trong mắt có vài phần dò xét, vài phần tán thưởng. Quân cờ trắng trong tay hắn rơi xuống trung tâm bàn cờ, thong thả nói: "Chơi cờ đi."

Tôi theo chỉ dạy của Cơ Ngọc cùng hắn qua lại một ván cờ, hắn rất kiên nhẫn, từng bước chỉ điểm cũng rõ ràng thu lực nhường nhịn tôi. Xem ra là hôm nay rất rảnh rỗi, muốn cùng tôi tiêu khiển thời gian.

Tôi nhớ ra một chuyện, bèn hỏi hắn: "Nghe Hạ Uyển nói ngày mai sẽ đến Bồ Thành, thuyền sẽ ghé bờ tiếp tế. Ta có thể xuống thuyền không?"

"Cô muốn đi Bồ Thành?"

"Trước khi mặt trời lặn sẽ trở về, sẽ không lỡ thời gian thuyền khởi hành. Nếu như ngài không yên tâm thì phái người đi cùng ta."

Cơ Ngọc cười cười, cũng không ngăn cản lắm: "Cô đi đi, ta gọi Lý Đinh đi cùng cô."

Trong số đông đảo người hầu của Cơ Ngọc, chín tỳ nữ hầu cận cùng tôi có địa vị cao nhất, số còn lại là một đám nam người hầu cũng có hai mươi mấy người, người nào người nấy đều thân thể cường tráng. Lý Đinh chính là đầu lĩnh của đám nô bộc này.

Là một người sức mạnh vô song, ngày thường trầm mặc ít nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!