Chương 28: Tần Mộc

Xe ngựa hơi xóc nảy, Cơ Ngọc vẫn nắm tay tôi như lúc mới lên xe.

Chuyện bí mật gia môn như vậy của Xương Nghĩa Bá phủ bị phơi bày trực tiếp trước mặt nhiều người, đây đúng là quá xấu hổ. Đến nước này, Dương gia và Xương Nghĩa Bá gia coi như đã trở mặt. Cơ Ngọc từ đầu đã biết quan hệ giữa Lữ Xu và Xương Nghĩa Bá, tỉ mỉ bày ra cái bẫy này để Mạc Lan đóng vai kẻ vạch trần sự thật.

Phương ma ma và Cố ma ma vốn rất thân thiết, không khó đoán ra ai là người xúi giục bày ra trò làm giả thư từ này.

Người muốn giết Cố ma ma là do Cơ Ngọc sắp xếp, cố ý để Cố ma ma trốn thoát, sau đó Cố ma ma có lẽ sẽ tìm đến bạn tốt của mình là Phương ma ma để cầu cứu rồi bị bà dẫn dắt nói ra sự thật để đổi lấy sự che chở của Mạc Lan.

Thế là một màn kịch hay đã được dựng lên, người trông có vẻ là nạn nhân lại là kẻ gây họa, người bày mưu tính kế lại bị người trong cuộc thiết kế ngược lại.

Tôi và Tống Trường Quân là những người không quan trọng nhất trong ván cờ này, nhưng lại là mồi lửa không thể thiếu.

Tôi quay sang nhìn Cơ Ngọc, khẽ mỉm cười nói: "Có thể được ngài coi là đối thủ, thật là vinh hạnh cho ta."

"Đâu có, Cửu Cửu đừng tự ti như vậy." Cơ Ngọc khiêm tốn đáp.

"Phía Dương tướng quân, ngài đã sắp xếp thế nào?"

Cơ Ngọc cười mà không nói, tôi biết hắn lại muốn tôi đoán rồi.

Tôi sắp xếp lại những thông tin mình biết, nói: "Trước đó ngài đã tiết lộ với tướng Dương tướng quân về chuyện Triệu quốc lén bán số lượng lớn gạo cho Phàn quốc, Dương tướng quân sinh nghi chắc chắn sẽ phái người đi điều tra, nghĩ là ngài đã sớm chuẩn bị sẵn những cái gọi là bằng chứng mà ngài muốn Dương tướng quân nhìn thấy ở đó rồi. Chẳng bao lâu nữa những bằng chứng này sẽ được gửi về chỗ Dương tướng quân, ông ấy chắc chắn sẽ nghi ngờ Triệu quốc thật sự đã phản bội Ngô quốc, ngả về Phàn quốc."

"Nhưng việc giao thiệp giữa vương công quý tộc Ngô Triệu lại nằm trong tay Xương Nghĩa Bá, con gái ông ta lại gả đến Triệu quốc, ông ta lại hết lòng bảo vệ liên minh Ngô Triệu, nhất định không muốn tin Triệu quốc phản bội. Nếu là bình thường thì có lẽ Dương Tức còn có thể nói chuyện với Xương Nghĩa Bá, từ chỗ ông ta nắm được thái độ của vương thất Triệu quốc, giao bằng chứng phản bội của Triệu quốc cho ông ta cùng Triệu quốc đối chất.

Nhưng bây giờ hai nhà đã trở mặt, Dương Tức nói gì thì Xương Nghĩa Bá cũng cảm thấy là đang đối đầu với ông ta, cũng sẽ không muốn thay ông ta chất vấn Triệu quốc."

"Dương Tức phần lớn sẽ mang theo nghi ngờ trở về tiền tuyến Ngô Triệu. Nghi ngờ là một thứ rất đáng sợ, hắn sẽ theo dõi sát sao quân đội Triệu quốc, một khi có bất kỳ dấu vết khả nghi nào sẽ bắt giữ và quản thúc bọn họ. Nếu ngài ở trong đó khơi mào sự việc, một khi quân đội Triệu quốc bị Dương Tức tước vũ khí thậm chí là tàn sát, Triệu quốc dù không muốn phản bội cũng phải phản bội thôi."

Sau khi tôi nói một tràng dài, Cơ Ngọc vỗ tay, cười nói: "Tuyệt vời!"

"Tuyệt vời cái gì chứ, ta chỉ là người xem kịch thôi." Tôi lắc đầu nói.

Cơ Ngọc cũng lắc đầu theo, hàng mày cong cong: "Kịch hay phải diễn cho người hiểu kịch xem, người diễn mới đã chứ."

"Vậy khi nào chúng ta khởi hành đến Triệu quốc?"

"Ngày kia."

Xe ngựa dừng lại, Cơ Ngọc vén rèm bước xuống xe rồi đưa tay ra cho tôi: "Đợi ta xử lý xong chuyện cuối cùng này đã."

Thế là tôi nhớ ra, ngày kia là ngày Tần Mục bị hành hình.

Theo tính cách của Tần Mục, nếu không phải luôn chờ đợi Tần Vũ đến thăm ông ta, có lẽ đã sớm tự sát trong ngục rồi nhưng Tần Vũ vẫn luôn không đến thăm Tần Mục.

Vào đêm trước ngày ông bị hành hình, tôi đến thăm ông , mang cho ông bánh ngọt do Tần Vũ làm. Tần Mục vừa ăn vừa khóc, ông ta sợ Tần Vũ bị uy hiếp nên mới nhận tội. Mấy ngày nay ông già đi nhanh chóng, lộ ra vẻ suy tàn sắp chết.

Ông hỏi tôi: "Vì sao Tần Vũ không chịu đến gặp ta?"

Tôi cẩn thận xếp từng lớp hộp bánh ngọt lại, ngước mắt lên cười nhìn ông : "Vì ta nói với Tần Vũ, ông hận nó, ông không muốn nhìn thấy nó nhưng hôm nay nó đến rồi, lát nữa hai người có thể nói chuyện với nhau cho tử tế."

Tần Mục ngơ ngác nhìn tôi, dường như không thể hiểu tôi đang nói gì.

Tôi cầm hộp bánh ngọt lùi về phía cửa, vạt áo tím của Cơ Ngọc lướt qua đám cỏ dại khô khốc bước xuống bậc thang, đứng trước mặt Tần Mục. Cơ Ngọc tươi cười nhìn Tần Mục hành lễ, hành lễ theo kiểu Yến quốc đã diệt vong.

"Đã lâu không gặp, thần y đệ nhất thiên hạ, tiên sinh Bùi Mục."

Bùi Mục lộ vẻ kinh hoàng, ông lùi lại mấy bước ngã xuống đất, tựa vào vách tường nhìn Cơ Ngọc, hỏi: "Ngươi… ngươi là ai?"

Cơ Ngọc phất tay áo, cười nhìn Bùi Mục: "Ta là ai không quan trọng, ta đến là để thay một người bạn đến thăm ông."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!