Lúc ôm hắn tôi thực ra rất muốn nói, hắn dạy Nam Tố Mặc Tiêu đàn cầm, dạy Tử Khấu ca xướng, dạy Lai Anh quản sổ sách, dạy chơi cờ. Các nàng mỗi người đều làm rất tốt, hắn đều đã từng nói những lời này với cả tám cô nương kia rồi phải không.
Cái gọi là "Ta rất tự hào về cô".
Vậy nên hắn sẽ không hiểu được tôi đã chờ đợi có người nói với tôi câu này, đã chờ đợi bao nhiêu năm. Rất nhiều rất nhiều năm trôi qua, đợi đến khi người ta mong muốn nói với mình câu nói ấy đều không còn nữa rồi.
Tôi chỉ chợt nhớ ra mình đang chờ đợi, khi nghe chính miệng hắn nói ra câu nói ấy.
Dù hắn không hiểu nhưng tôi vẫn rất cảm động. Bởi vì hắn là một trong số ít những người tôi yêu quý còn sống trên đời, tôi mong hắn có thể thấy tôi đáng trân trọng.
"Tiểu Ngọc mà ăn cá chép thì phải làm sao ạ?"
Giọng Tần Vũ kéo tôi về thực tại, tôi đang ngồi ở hành lang trong sân viện cho cá chép ăn, Tần Vũ ôm Tiểu Ngọc ngồi bên cạnh tôi, vẻ mặt lo lắng.
"Cháu cứ cho nó ăn no là nó sẽ không ăn nữa thôi."
Tần Vũ gật đầu, vuốt ve con mèo mướp trong lòng, Tiểu Ngọc đã được nuôi béo lên không ít, ngoan ngoãn nằm ngửa bụng ra cho Tần Vũ vuốt ve.
Tần Vũ kể quan phủ đã xét hỏi lại vụ án của cha nó, điều tra ra cái chết của lão bá kia còn có ẩn tình khác, rất có thể là do con trai lão bá vì tranh giành tài sản mà hãm hại người rồi vu oan cho cha cậu, hiện đang tiến hành điều tra xác minh. Nó vui mừng khôn xiết, hết lời khen ngợi quan chủ thẩm anh minh xét đoán, lại vô cùng cảm kích chúng tôi. Tôi vẫn luôn lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lời vài tiếng.
Tần Vũ kể xong chuyện của mình, chớp đôi mắt to tròn nhìn tôi, có chút do dự hỏi: "Phu nhân, hình như ngài không vui lắm thì phải."
"Ta đương nhiên là mừng cho cháu rồi."
"Không phải… cháu không phải nói chuyện của phụ thân, phu nhân ngài thắng Lữ tiểu thư mà! Cháu nghe nói Lữ tiểu thư giỏi lắm đó, ngài thắng nàng ta tận ba ván cơ mà."
"Ừ, ta thắng nàng ta." Tôi chống tay lên lan can, khẽ cười nói với Tần Vũ: "Nhưng ta thua còn nhiều hơn thế."
Nó ngơ ngác.
"Phu nhân ngài thua ư?"
"Bây giờ thì chưa, sau này sẽ thua." Tôi xoa đầu cậu bé: "Cháu lớn lên rồi sẽ hiểu thôi."
Có tiếng bước chân từ xa vọng lại, không nhanh không chậm kèm theo tiếng ngọc bội va vào nhau thanh thúy, tôi quay đầu nhìn lại thì thấy Cơ Ngọc đang bước về phía tôi, hắn cong mắt cười với tôi: "Cơm tối xong rồi, cùng nhau ăn nhé?"
Tôi gật đầu, đứng dậy quen thuộc khoác tay hắn, hắn cũng như thường lệ nắm lấy bàn tay lạnh giá của tôi nhét vào tay áo, nói: "Phu nhân không biết gỡ xương cá đúng không? Ta thấy phu nhân không động đến cá diếc nhiều xương nhưng lại ăn cá vược rất ngon, hôm nay Phương ma ma mua cá lăng rồi, cá lăng ít xương phu nhân nhớ ăn nhiều vào nhé."
Hắn vẫn luôn kiên trì tìm hiểu sở thích của tôi, hắn nói chúng tôi là kỳ phùng địch thủ nên luôn muốn thắng tôi.
Vì sao tôi lại phải thích người như vậy chứ? Vốn dĩ luôn chiến thắng mọi thứ, tôi lại phải tham gia vào một trận chiến chắc chắn sẽ thua.
Không lâu sau, cha của Tần Vũ được chứng minh vô tội và thả tự do, ông đến phủ chúng tôi để tạ ơn và dẫn Tần Vũ về, lúc này tôi mới gặp được người cha mà Tần Vũ vẫn nhắc đến – Tần Mộc.
Ông là một người đàn ông gần bốn mươi tuổi, gầy gò rắn rỏi, để râu, đôi mắt sắc bén không giống một đại phu chút nào. Tần Mộc tính khí có phần nóng nảy, ngay cả khi nói lời cảm ơn với Cơ Ngọc và tôi cũng rất cứng nhắc, không hề có nụ cười, có thể thấy ông không phải là người quen nói lời cảm tạ.
Ông kiên quyết nói Tần Vũ ở lại phủ chúng tôi không thể ở không, phải trả tiền, nhất định không chịu nhượng bộ. Chúng tôi thấy ông cũng không giống người có tiền nên nói để Tần Vũ rảnh rỗi đến Diệp phủ làm công trừ nợ, Tần Mộc mới miễn cưỡng đồng ý.
Sau này tôi theo Tần Vũ đến thăm y quán tạm thời của Tần Mộc, Tần Vũ từng nói cha cậu y thuật cao minh, ở quê nhà là một đại phu rất nổi tiếng, chỉ là tính khí không tốt lắm, thường xuyên cãi nhau với bệnh nhân. Vài lần tiếp xúc quả thực là như vậy, tuy rằng Tần Mộc dùng thuốc khác lạ nhưng đều có hiệu quả, người đến y quán của ông càng lúc càng đông nườm nượp.
Ông cũng là một người lòng cao kiêu ngạo, không chịu cúi đầu, nếu có ai nghi ngờ y thuật của ông hoặc không nghe lời dặn của y sĩ, tôi nghĩ ông không ngại cãi nhau một trận thậm chí là đánh nhau một trận.
Tần Vũ xem ra cũng rất sợ ông.
Không được mấy ngày, một sự cố bất ngờ đã phá vỡ cuộc sống tưởng chừng như bình lặng.
Lúc đó tôi và Mạc Lan đang ở Dương phủ thử làm món ăn mới, đột nhiên một trận đất rung núi chuyển, trên mái nhà bụi rơi xuống ào ào, tủ chén nghiêng đổ bát đĩa vỡ tan tành. Trong cơn choáng váng tôi kéo Mạc Lan vẫn chưa kịp phản ứng chạy ra ngoài, may mà sau khi nàng hoàn hồn lại thì chạy rất nhanh, chúng tôi cùng đám người hầu tháo chạy ra ngoài. Nhà cửa tuy rằng rung lắc nhưng vẫn còn vững chắc, con cái của Mạc Lan cũng đều bình an vô sự.
Sau khi chạy ra ngoài mặt đất vẫn chưa ổn định, chúng tôi tận mắt chứng kiến tòa lầu cao đang xây dựng ở đằng xa ầm ầm đổ sập, hai mặt nhìn nhau kinh hoàng. Mạc Lan ngây người nói: "Đây là… động đất sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!