Chương 21: Tâm Động

Mộ Vân có tuyết rơi, đây là trận tuyết đầu tiên ở Mộ Vân.

Tuyết bay lả tả, không thấy bờ bến từ trên trời rơi xuống, sáng rực như muốn tan chảy mọi góc tối tăm trên thế gian. Tôi khoác áo choàng đứng tựa cửa, người hầu đã sớm chuẩn bị quần áo ấm, chỉ chờ tuyết nhỏ hơn chút là về nhà.

Mạc Lan hỏi tôi Diệp Tư Thần đi đâu, tôi nói hắn đi bàn chuyện làm ăn với người khác, ở lầu Vạn Hương. Mạc Lan liền xúi tôi đi đưa ô, bà nói Diệp Tư Thần ra cửa không mang theo người hầu chắc chắn không mang ô, nếu tôi đi đón hắn, nhất định hắn sẽ rất vui. Hơn nữa, bà còn tự ý đuổi hết người hầu của tôi về, nói tôi từ đầu đến chân đều diện đồ mới, trang sức mới lại còn che mặt, không mang theo người hầu Diệp Tư Thần nhất định không nhận ra, để tạo bất ngờ cho hắn.

Thế là tôi cứ vậy mang theo hai cây dù bị Mạc Lan đẩy ra cửa, khoác áo choàng chậm rãi bước đi trong tuyết. Lầu Vạn Hương cách Dương phủ không xa, tôi rất nhanh đến dưới lầu Vạn Hương, ngẩng đầu nhìn lên liền thấy bóng dáng nghiêng nghiêng của Cơ Ngọc qua ô cửa sổ hé mở trên lầu hai.

Tôi đứng trong tuyết nhìn hắn, hắn đang mỉm cười nói chuyện gì đó với người khác.

Nụ cười ấy thật ấm áp.

Tôi quay đầu khép dù, đi đến dưới mái hiên của một cửa hàng bên cạnh, vừa tránh tuyết vừa đợi hắn.

Tuyết phương Nam rơi xuống đất liền tan biến thành những mảnh băng vụn ướt át. Trước cửa hàng có một quán hoành thánh, mỗi khi chủ quán mở vung nồi, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mê hoặc cả tầm mắt. Hơi nóng bay lên mái hiên, mái hiên bắt đầu tí tách rơi xuống những giọt nước.

Không biết từ lúc nào, Cơ Ngọc đã xuất hiện trong tầm mắt ta.

Hắn chắp tay sau lưng, thong thả bước ra từ lầu Vạn Hương, tuyết đọng trên tóc mai, trên hàng lông mày, trông như thể mái tóc dần điểm bạc. Khi hắn đi ngang qua quán hoành thánh vẫn không hề liếc mắt, tôi nghĩ hắn quả nhiên sẽ không nhận ra, liền phủi phủi tuyết trên người, cầm lấy dù. Lúc ngước mắt lên, tôi lại thấy hắn đang nhìn tôi.

Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, hắn mỉm cười xuyên qua dòng người và làn hơi nước nghi ngút của quán hoành thánh, không chút vội vàng bước đến, đứng dưới mái hiên cùng tôi. Hàng mi hắn còn vương những bông tuyết sắp tan, ướt át cong lên, hắn nói: "Cửu Cửu."

Hắn gọi tên tôi, nhận ra tôi rồi.

Tôi đã thay bộ quần áo mới may, kiểu tóc và trang sức cài đầu cũng đều là đồ mới lại còn cầm chiếc dù bình thường che mặt, vậy mà sao hắn vẫn nhận ra tôi được nhỉ?

Ngoài mặt tôi bình tĩnh gật đầu nhưng trong lòng lại hoang mang tột độ.

Hắn cúi mắt nhìn chiếc dù tôi đang cầm trên tay.

"Cô đến đón ta à?"

Tôi đưa chiếc dù đã được gấp gọn cho hắn, khẽ nói: "Tặng ngài."

"Cảm ơn Cửu Cửu."

Hắn nhận lấy chiếc dù rồi mở ra, còn chưa kịp để tôi mở dù của mình, hắn đã kéo tôi vào giữa trời tuyết, một vòm dù màu xanh lam hiện ra trên đầu tôi. Hắn nắm tay tôi, kéo đi và nói: "Để ta che dù cho cô nhé."

Tôi tựa vào người hắn, tay hắn ấm áp thật. Có lẽ cảm nhận được tay tôi lạnh cóng, hắn kéo tay tôi đặt vào trong ống tay áo rộng thùng thình của mình, chạm vào làn da trên cánh tay hắn, một cảm giác ấm nóng lan tỏa.

"Cô có thể bỏ cả hai tay vào cũng được." Hắn nói một cách tự nhiên, chẳng hề để ý.

Tôi gật đầu, không khách sáo nhét luôn cả tay còn lại vào ống tay áo hắn. Hắn bật cười, khoác vai tôi, chiếc dù vừa vặn che khuất cả hai người chúng tôi.

Ấm áp quá.

Tôi không nhìn hắn, chỉ nép sát vào hắn và cùng nhau bước đi. Bàn tay bị gió thổi đến tê dại dần dần khôi phục lại cảm giác nhưng sự mờ mịt trong lòng tôi lại càng lúc càng lớn, giống như những bông tuyết không ngừng rơi xuống rồi lại tan ra.

Lẽ ra tôi không nên gặp lại hắn vào thời điểm này, ngay sau khi vừa hồi tưởng lại những ký ức về việc mình đã từng trân trọng hắn đến nhường nào.

Hắn không nên nhận ra tôi, một người tầm thường chìm khuất giữa đám đông như thế này, hắn không nên chỉ bằng một ánh mắt mà đã nhận ra tôi.

Tôi không thể tham luyến thứ hơi ấm giả tạo này.

Hắn không phải A Yêu, nỗi thống khổ của hắn chẳng liên quan gì đến tôi. Sự dịu dàng của hắn là giả dối, lời yêu hắn nói cũng là giả trá, tôi đã vạch trần tất cả những khoảnh khắc dịu dàng, tôi đã tố cáo tất cả những giả ý của hắn.

Tôi không tin hắn, không chìm đắm trong hắn.

Một người tâm cơ thâm trầm, ích kỷ, lạnh lùng, xem lòng người như trò đùa thì làm sao có thể yêu thương một ai đó thật lòng? Chẳng lẽ lại như hươu nai tự dâng cổ cho thợ săn, trai ngậm ngọc quý dâng cho thương nhân, cứ thế thiêu thân lao đầu vào lửa, tự mình chuốc lấy diệt vong mà yêu hắn sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!