Mười ngày sau khi Cơ Ngọc diện kiến Phàn quân, Tô Tranh vào một buổi tối nọ đến Hầu phủ của Hạng Thiếu Nhai rồi đi thẳng đến chỗ Cơ Ngọc. Lúc đó Cơ Ngọc đang dạy tôi chơi cờ, nghe nói Tô Tranh đến thăm, tôi liền lánh vào sau bình phong, gần như là vừa mới đi đến sau bình phong tôi đã nghe thấy tiếng Tô Tranh bước vào.
Nàng thích âm nhạc, trên người luôn mang theo ngọc bích, mỗi khi đi lại ngọc bích va vào nhau phát ra âm thanh thanh thúy. Ngày thường âm thanh này luôn khoan thai tao nhã dễ nghe, hôm nay lại loạn nhịp, ồn ào hỗn tạp. Tôi nghe thấy nàng vội vàng hành lễ, ngồi xuống bên cạnh Cơ Ngọc.
"Chúng ta bỏ trốn đi." Nàng nói như vậy.
Giữa Cơ Ngọc và nàng có một ngọn đèn, tôi xuyên qua bình phong bằng lụa nhìn thấy sườn mặt mơ hồ của Tô Tranh được ánh đèn lay động chiếu rọi, dù là mơ hồ vẫn thấy sườn mặt xinh đẹp.
Lần đầu gặp mặt nàng ngẩng cao cằm, hỏi tôi nàng và Kỳ Kỳ ai xinh đẹp hơn. Hiện giờ nàng lại nắm lấy tay Cơ Ngọc, run rẩy thấp hèn nói —— chúng ta bỏ trốn đi.
Cơ Ngọc ôn tồn nói: "Sao quận chúa lại nói lời này?"
"Phụ hoàng muốn gả ta cho thế tử Vệ quốc. Người nói… Phàn quốc muốn xuất binh viện Dư, cần mượn đường Vệ quốc… Vệ quốc lại cường thịnh… Ta cũng không hiểu nhiều như vậy, tóm lại là dù ta nói thế nào, người cũng nhất định muốn ta gả cho người kia." Tô Tranh hiếm khi hoảng loạn và đau lòng đến vậy, giọng điệu đều không vững vàng.
Cơ Ngọc vỗ vỗ vai Tô Tranh, không dễ phát hiện mà kéo giãn khoảng cách với nàng.
"Ta từng gặp Thế tử Thanh Ngạn ở Vệ quốc, hắn hơn quận chúa bốn tuổi, thanh niên tài tuấn tướng mạo đường hoàng, hơn nữa đã ngưỡng mộ quận chúa từ lâu. Quận chúa lần này liên hôn, tương lai chính là Vương hậu Vệ quốc, Cơ mỗ ở đây xin chúc mừng quận chúa." Hắn nhân cơ hội kéo giãn khoảng cách khẽ cúi người hành lễ, khoảng cách kia vừa đúng không nhiều không ít.
Bên phía Tô Tranh im lặng, nàng dường như vô cùng kinh ngạc, hồi lâu không nói nên lời.
"Huynh chúc mừng ta… huynh vậy mà…" Nàng nghiến răng nói: "Ta không muốn gả cho hắn, ta không muốn bị bọn họ xem như vật phẩm giao dịch, ta muốn gả cho…"
"Quận chúa!" Giọng Cơ Ngọc vẫn ôn hòa nhưng đã có phần kiên quyết, Tô Tranh ngừng lời.
Hắn đứng dậy, chậm rãi nói: "Quận chúa, chuyện hôn nhân đại sự là do cha mẹ làm chủ, mai mối dẫn dắt, huống hồ ta và Thiếu Nhai vốn dĩ giao hảo, lễ nghĩa không thể trái."
Hắn từng chữ từng chữ nói ra mấy chữ "lễ nghĩa không thể trái" này. Tô Tranh run rẩy cũng đứng lên, từng bước từng bước ép sát Cơ Ngọc, giơ tay lên đặt lên ngực hắn. Nàng nhìn chằm chằm Cơ Ngọc, mắt không chớp lấy một cái: "Huynh mặc kệ lễ nghĩa, huynh chỉ cần nói, rốt cuộc huynh có thích ta không, huynh có muốn cưới ta không?"
Giọng Cơ Ngọc nghe qua rất bình tĩnh: "Quận chúa tư sắc tuyệt trần, tài nghệ tuyệt vời, thế gian này há có ai không thích? Chẳng lẽ thích là có thể cưới điện hạ sao?"
Tô Tranh lắc đầu, nàng có chút gấp gáp.
"Tất nhiên không phải, phải là người ta thích mới có thể cưới ta."
"Vậy nên quận chúa cảm thấy, điện hạ thích ta?"
"Phải…" Mắt Tô Tranh chớp chớp, cụp xuống.
Tính tình nàng như vậy, chủ động nói ra những lời này, xem ra là đã yêu sâu đậm.
Cơ Ngọc không phủ nhận cũng không khẳng định mà cười cười, hắn cúi đầu nhìn sâu vào mắt Tô Tranh: "Ngọc Trang quận chúa, điện hạ thật sự hiểu rõ ta sao?"
"Chúng ta mới quen nhau chưa đầy hai tháng, ta là người mà điện hạ có thể gửi gắm cả đời sao? Quận Chúa điện hạ, nhất thời động lòng thì có nhưng cả đời là chuyện dài đằng đẵng, xin đừng quá si mê."
Tô Tranh hiển nhiên không hề nghe lọt tai lời của Cơ Ngọc, nàng nói: "Huynh… có phải lo lắng ta không thể chịu được cuộc sống nay đây mai đó, bôn ba khắp nơi, không thể chịu được cảnh thiếu nô bộc, phải tự mình làm mọi việc?"
"Đúng vậy, điện hạ quả thật không thể chịu được, hơn nữa cũng không cần phải chịu đựng." Cơ Ngọc cười, hắn lau đi nước mắt trên mặt Tô Tranh, chậm rãi nói: "Quận Chúa điện hạ vốn dĩ nên cả đời sống cao cao tại thượng, cơm áo không lo, đối với người điều đó còn quan trọng hơn nhiều so với tình yêu. Tô Tranh, ta sẽ không bỏ trốn đâu."
Giọng Tô Tranh run rẩy đến mức không ra hình dạng.
"Suy cho cùng, huynh không đủ yêu ta."
Cơ Ngọc nghĩ nghĩ, nói: "Nếu điện hạ muốn hiểu như vậy thì cũng được thôi."
Tô Tranh chậm rãi lùi lại mấy bước, lòng nguội lạnh ngồi xuống đất.
Sự dốc hết sức lực của nàng và vẻ ung dung thong thả của hắn, càng làm nổi bật thêm vẻ chật vật thảm hại của nàng.
May mắn thay nàng còn chưa biết, việc liên hôn với Vệ quốc chính là kiến nghị của Cơ Ngọc, hôn sự giữa nàng và Thanh Ngạn cũng là do một tay Cơ Ngọc thúc đẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!