Ngày mùng tám tháng Sáu, ngày Đại Cát Lợi cho việc cưới gả.
Tôi cẩn thận chỉnh lại nếp gấp cuối cùng trên bộ hỉ phục màu đỏ, khoác lên người đang đứng trước mặt rồi nhẹ nhàng cài chiếc mũ phượng bằng vàng lên mái tóc nàng. Hỉ phục này được may từ gấm hoa nghê thượng hạng, thêu hoa văn phượng theo quy chế cao nhất của Tống quốc, biểu tượng cho sự tôn quý, vinh hoa của tân nương sau này. Có lẽ đây là bộ hỉ phục mà mọi nữ tử đều mơ ước nhưng tỷ tỷ tôi lại không hề vui vẻ.
Tỷ tỷ của tôi, Khương Kỳ Kỳ, công chúa của Tề quốc đã mất, mỹ nhân danh tiếng lẫy lừng thiên hạ. Để có được nàng, bốn nước giao tranh khốc liệt, kẻ thắng cuộc cuối cùng – quốc quân Tống quốc, sau khi chiếm được ba nước còn lại, rốt cuộc cũng có thể nghênh thú tỷ tỷ của tôi về.
Nữ tử trong gương đồng sở hữu dung mạo khuynh quốc khuynh thành, đường nét hoàn mỹ tựa như tuyệt tác họa đồ, dưới lớp trang điểm lộng lẫy lại càng thêm phần diễm lệ. Kỳ Kỳ khẽ vuốt búi tóc, nhẹ giọng nói: "Cửu Cửu, muội vẫn vụng về khoản búi tóc."
Tôi mỉm cười, dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng: "Tỷ tỷ vốn biết muội hậu đậu mà hay là muội gọi Mạt Lan đến búi lại cho tỷ nhé?"
Kỳ Kỳ nắm lấy tay tôi, nàng quay đầu nhìn tôi, đôi mắt đượm buồn: "Có hề gì đâu, đây là Cửu Cửu muội muội tự tay búi cho tỷ. Huống hồ, hôn sự này vốn dĩ cũng chẳng thành."
Dứt lời, nàng im lặng hồi lâu, đáy mắt dần ngân ngấn lệ: "Cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi, đúng không?"
Tôi ôm lấy nàng, vỗ nhẹ lên lưng an ủi: "Đúng vậy, mọi chuyện sẽ sớm kết thúc thôi."
Tỷ tỷ của tôi, cuối cùng cũng có thể khép lại màn báo thù hoành tráng này.
"Chúng ta sẽ chết sao?" Nàng run giọng hỏi, vùi đầu vào vai tôi.
"Chúng ta sẽ sống." Tôi khẳng định.
Nàng ngước mắt, vẻ mặt mơ màng nhìn tôi. Mấy năm nay, nàng luôn nghe theo mọi lời tôi nói. Tôi biết rằng từ đầu, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc thân tàn ma dại, nay bảo nàng phải sống sót, ngược lại khiến nàng bối rối chẳng biết phải làm sao.
Tỷ tỷ tôi làm tất cả là vì báo thù, còn tôi, tôi làm tất cả chỉ để chúng tôi có thể sống sót, đơn giản vậy thôi.
Tôi cũng chỉ có thể làm đến thế mà thôi.
Hôn lễ xa hoa lộng lẫy, vô cùng náo nhiệt. Tôi nghe nói hơn mười nước lớn nhỏ, nước nào cũng gửi lễ vật và sứ giả đến dự hôn lễ của quốc quân Tống quốc. Tôi đỡ tay tỷ tỷ, dìu nàng bước trên thảm đỏ dài vô tận, giữa muôn vàn cánh hoa tung bay và tiếng nhạc tưng bừng, xuyên qua vô số ánh mắt, tò mò có, xu nịnh có, khinh miệt cũng có. Đương nhiên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về tỷ tỷ, suy cho cùng ai nấy cũng muốn tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan lay động lòng người của mỹ nhân được đồn đại là "họa loạn tứ quốc".
Trên đài cao, vị đế vương đã ngoài năm mươi vẫn cố gắng khoác lên mình hỉ phục tân lang đỏ chói, cười đến là đắc ý. Ông ta chẳng qua chỉ muốn khoe khoang, khoe khoang chiến công đánh bại ba nước và khoe khoang vị phi tử tuyệt sắc của mình.
Giữa đám đông khách khứa ồn ào, đột nhiên một người đàn ông dáng vẻ thị vệ lao ra, nhanh như chớp chạy lên lễ đài, nhào tới tấn công Tống vương. Máu bắn ra khắp nơi, nụ cười trên mặt Tống Vương cứng đờ. Ông ta khó tin nhìn thấy con dao găm cắm vào ngực mình, vô cùng chuẩn xác đâm thẳng tim. Tên thích khách ra tay thành công liền rút dao tự vẫn, ngã xuống chết ngay tại chỗ.
Mọi thứ như ngừng lại, cả sảnh đường im phăng phắc, chỉ còn tiếng nhạc mừng vẫn tiếp tục vang lên, nghe thật nực cười giữa cảnh tượng bi thảm này.
Chẳng biết ai đó hét lớn một tiếng "Đại Vương!", tất cả khách mời như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, bắt đầu nhốn nháo cả lên. Tôi nhìn Lệ Diễm thế tử vội vã chạy về phía thi thể Tống Vương, vẻ mặt lo lắng nhưng đáy mắt lại lộ rõ vẻ thờ ơ, không khỏi bật cười.
Khung cảnh này thật sự là đẫm máu, lại đến nhanh hơn cả tôi dự liệu. Xem ra Lệ Diễm, kẻ vừa có tài vừa có dã tâm đã sớm hết kiên nhẫn với phụ vương của mình rồi.
Huống hồ, nếu hắn không ra tay, phụ hoàng hắn sẽ cưới mất nữ nhân mà hắn yêu say đắm.
Kỳ Kỳ nắm chặt tay tôi, nàng vốn lương thiện ngây thơ, hễ thấy cảnh máu me là hoảng loạn. Dù tôi đã sớm nói với nàng rằng hôn sự này không thể thành nhưng chắc nàng cũng không ngờ rằng cục diện lại thành ra thế này. Tôi trấn an Kỳ Kỳ, ghé sát tai nàng nói nhỏ: "Tứ quốc diệt Tề đã chết ba, lại chết thêm một quốc quân. Lệ Diễm hắn không tham gia chinh phạt Tề quốc, hắn rất yêu tỷ, tỷ có thể yên tâm đi theo hắn."
Giong Kỳ Kỳ có chút run rẩy, giữa tiếng người ồn ào, tôi không nghe rõ nàng nói gì, chỉ cảm thấy nàng nắm tay tôi càng lúc càng chặt, có chút đau.
Ánh mắt tôi vô tình lướt qua Kỳ Kỳ, chạm phải một ánh mắt khác.
Đó là một công tử mặc gấm vóc, đôi mắt phượng cong lên như cười như không cười, khóe môi hơi nhếch lên. Màu mắt của người này không phải màu đen tuyền thường thấy, mà là màu hổ phách trong veo như ngọc. Tôi cứ nghĩ sau khi đã gặp mỹ nhân như Kỳ Kỳ rồi thì sẽ không còn thấy ai đẹp nữa nhưng người này vẫn khiến tôi kinh ngạc. Đó là vẻ đẹp mảnh khảnh, khỏe khoắn, kiêu hãnh và tao nhã toát ra từ khí chất.
Một khí chất dễ dàng mê hoặc lòng người, như ngọn đèn dầu trong sương mù. Tôi dám chắc chỉ cần người này mỉm cười một cái thôi sẽ có vô số cô nương nguyện vì người đó mà lao đầu vào lửa, rơi xuống vực sâu.
Nhìn kiểu tóc và trang phục của người này, không giống phong cách của bất kỳ nước nào, mà giống như người thường xuyên du ngoạn giữa các nước. Tám tỳ nữ xinh đẹp đứng sau hắn đều cúi đầu khép nép, dường như chẳng mảy may bận tâm đến màn kịch đẫm máu vừa diễn ra trong hôn lễ.
Thấy tôi nhìn về phía mình, người này nghiêng đầu khẽ mỉm cười, một nụ cười lịch thiệp nhưng ẩn chứa sự đánh giá con mồi của một thợ săn.
Khung cảnh hỗn loạn cuối cùng cũng lắng xuống, Lệ Diễm trầm giọng nói với các khách mời:"Phụ vương ta bị ám sát qua đời, ta nhất định phải tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau. Còn về phu nhân Tề quốc Khương thị, kẻ chứa chấp mầm họa, điềm gở, áp giải xuống xử chết!!"
Những năm qua, danh tiếng của Kỳ Kỳ vốn chẳng tốt đẹp gì, chiến loạn tứ quốc khởi nguồn từ nàng, tiếng xấu "họa thủy" lan xa. Ra lệnh ban chết Khương Kỳ Kỳ, hắn muốn cho dân chúng và quần thần một lời giải thích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!