Lão trưởng làng cũng là người Việt được phái đi đến An Bang lập nghiệp, nghe nói có người từ Cổ Loa đến cũng vô cùng niềm nở tiếp đón. Hai người được sắp xếp ở nhà lớn của làng, mùa Đông cũng không có gì tiếp đãi chỉ được vài củ khoai lang nướng cho ấm bụng mà thôi. Lý Anh Tú cũng vui vẻ gặm khoai lang nướng, vị thơm ngon, nóng hổi của khoai lang thực sự là một thứ ngon trong mùa lạnh, cắn vào một miếng, vị ngọt thơm tỏa ra khắp miệng. Ăn xong một trái Lý Anh Tú mới hỏi.
- Lão trưởng làng, không biết mọi người ở đây làm ăn thế nào? Đã quen với dị địa hay chưa.
Lão trưởng làng cắn một miếng khoai lang thoải mái cười nói.
- Ban đầu thực không quen, đất đai nơi đây không thể bằng Cổ Loa được, may mắn làng được phủ xứ cấp cho mười mẫu ruộng tốt đã cày xới xong, chỉ chờ ra xuân là có thể gieo trồng. Ngược lại bên phủ xứ có cấp cho đồ ăn không lo c·hết đói. Chỉ là quanh đây có thú dữ, hằng đêm đều phải chia ra dân binh cảnh giới.
Lý Anh Tú lại hỏi.
- Vậy người Việt ta cũng người bản xứ chung sống như thế nào.
Lão trưởng làng giọng đầy tự hào trả lời.
- Còn thế nào, so với lúc trước bọn họ sống với lãnh chúa Đại Việt ta chẳng khác nào thiên đường, không lo sợ đói lại có ruộng đất trồng trọt, bọn họ rất hướng về người Việt ta, học tiếng Việt, văn hóa Việt rất nhanh. Bây giờ cả cái làng này ai ai cũng nói được tiếng Việt đấy.
Chợt lão trưởng làng đổi giọng lo lắng nói.
- Chỉ là ta nghe vài người bên các làng phía Tây nói bên họ đang có b·ạo l·oạn, hay xảy ra c·ướp b·óc. Hải Đông quân đến thì bọn họ chạy, q·uân đ·ội rút đi bọn chúng lại đến. May mắn giữa các làng có liên lạc với nhau, lúc làng này bị t·ấn c·ông thì dân binh làng kia sang giúp mới không bị thiệt hại quá nặng, nghe đâu đ·ã c·hết gần hai mươi người rồi.
Chia tay lão trưởng làng đi nghỉ ngơi Lý Anh Tú vẫn băng khoăn về điều đó. Lý Anh Tú nói.
- Trần Thư, ngươi nói tại sao Phạm tướng quân lại chưa thể tiêu diệt đám tặc nhân này, để cho biên giới bị q·uấy n·hiễu như vậy?
Trần Thư nghĩ nghĩ nói.
- Bẩm chủ nhân, thực sự thuộc hạ cho rằng Hải Đông quân nhân số quá ít, khó lòng bảo vệ được cả An Bang. Huống chi xứ An Bang công cuộc di dân mới định hình lão tướng quân cũng khó lòng tập trung lực lượng tiêu diệt tặc nhân.
- Ý ngươi là Hải Đông quân cần phải tăng quân?
Trần Thư gật đầu nói.
- Theo thần thấy đám tặc nhân này số lượng hẳng không lớn, nếu không các làng đã bị công phá, nhưng bọn họ lại rất thông thuộc địa hình nên dựa vào địa lợi mà làm khó Hải Đông quân, dù sao dưới trướng Phạm lão tướng quân cũng chỉ có ba trăm binh sĩ Hải Đông quân mà thôi.
Lý Anh Tú lắc đầu nói.
- Hải Đông quân hiện tại vẫn chưa thể tăng lên quân số. Nếu không xứ An Bang này nuôi không nổi.
Phải biết rằng Hải Đông quân cũng là theo chế độ binh sĩ chuyên nghiệp, một trăm người Việt, hai trăm người bản địa kết hợp lại. Tiền lương, lương thực, khí giới luyện tập tiêu hao đều do xứ An Bang gánh chịu, An Bang cũng đang trong công cuộc di dân thực địa, tiêu hao khá lớn mà vẫn chưa có nguồn thu vào. Nếu tăng thêm binh sĩ xứ An Bang này không nuôi nổi đội quân thường trực lớn như vậy.
Sáng ngày hôm sau, phủ xứ An Bang ba vị đại thần của Đại Việt một mặt chờ đợi tin tức Lý Anh Tú, một mặt vẫn thảo luận chính sự An Bang. Hiện tại Cổ Loa và An Bang là hai nơi trọng điểm được đầu tư nhiều nhất Giác Long cốc liền chậm lại một bước.
- Bốn chiếc thương thuyền mang đến một tấn hương liệu, hai tấn lương thực, sáu trăm món đồ sành, cùng bốn trăm sấp tơ lụa, hai trăm cuộn gấm vóc hẳng sẽ đủ cho xứ An Bang vượt qua mùa Đông.
Lữ Gia lần nữa thống kê lại vật tư do bốn chiếc thương thuyền mang đến. Những thứ này đều được vận chuyển trực tiếp từ Giác Long cốc đến An Bang bằng đường biển. Cao Lỗ nói.
- Bên ta đã cho Hoa Hồng Đen thương hội xem những đồ sành kia nhưng có vẻ họ không có hứng thú lắm. Ta nghĩ kỹ thuật của chúng ta vẫn chưa thu hút được bọn họ.
Lữ Gia khoát tay nói.
- Việc này Cao phủ sứ yên tâm. Bên Giác Long cốc đang nghiên cứu một loại đồ gốm mới là đồ sứ tráng men, khi đó bọn hắn muốn mua đồ gốm của chúng ta còn phải xuất huyết nhiều.
Trình độ của Đại Việt hiện tại mới có thể tạo ra được những món sành nâu, sành sốp, một số loại được làm từ đất sét trắng có tráng men xanh nhạt, hoa văn khá đơn giản, khó thu hút được người mua. Cao Lỗ nghe vậy gật đầu nói.
- Vậy thì tốt quá. Hiện tại hẳn chỉ còn lo lắng về Hải Đông quân thôi.
Lữ Gia hiếu kỳ hỏi Phạm Tu.
- Tu huynh Hải Đông quân có vấn đề gì sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!