Chương 27: Luận nước

Ngồi trong điện chính của Thủ phủ Lý Anh Tú cùng hai vị danh nhân mới được triệu hoán đến bàn bạc lại con đường tiếp theo mà Đại Việt phải đi. Trước đó Lý Anh Tú cũng chính thức thông báo bổ nhiệm Lữ Gia làm Tổng Nội Chính thống lĩnh đội ngũ Bồ Chính phía dưới, có thể quyết sách mọi chính sách nếu không có Lý Anh Tú, bổ nhiệm Phạm Tu làm Tổng binh tổng quản lý q·uân đ·ội, có quyền điều khiển các lực lượng q·uân đ·ội trừ Thiên Tử quân và Tĩnh Hải quân.

- Vậy ý của Việt vương là muốn xây dựng Cổ Loa thành một tòa thành trấn cỡ trung trong vòng một tháng?

Nghe Lý Anh Tú nói về kế hoạch xây thành Lữ Gia không thể không kinh ngạc nói. Kế hoạch của Lý Anh Tú lần đầu tiên xây dựng Cổ Loa là thành một tòa thành cỡ trung, chứa ít nhất cũng phải là hơn hai vạn người, trong khi dân số hiện tại ở Cổ Loa mới gần hai nghìn. Nhưng Lý Anh Tú nghĩ với tốc độ gia tăng dân số như hiện tại chẳng mấy chốc Cổ Loa thực sự sẽ đạt được kích thước như vậy.

Huống chi một tháng nữa ước chừng Hoa Hồng Đen thương hội cũng sẽ đến, khi đó không thể để bọn họ chứng kiến Cổ Loa thành chỉ là một tòa thành nhỏ được. Nhưng xây dựng một tòa thành cỡ trung là không đơn giản, dù là huy động cùng một lúc một ngàn công tượng Đại Việt thì muốn xây một tòa thành cỡ trung cũng phải mất một tháng rưỡi. Huống chi công tượng Đại Việt ở Cổ Loa hiện tại chưa đến hai trăm người. Lý Anh Tú nói.

- Bên dưới Thạch Tiến cũng đã dự trù báo cáo lên rằng với tình hình hiện tại xây thành trong thời gian ngắn nhất cũng phải mất ba tháng, nên ta hi vọng hai vị có thể nghĩ cách giúp ta.

Phạm Tu nói.

- Bẩm Việt vương, nếu không chúng ta có thể triệu hoán thêm công tượng đến để xây thành.

Lý Anh Tú lắc đầu nói.

- Ta cũng đã từng nghĩ như vậy nhưng bên dưới cũng đã báo lại lương thực của chúng ta cũng chỉ đủ với điều kiện dân số tăng lên không quá sáu trăm người. Còn hai tháng nữa lương thực mới thu hoạch nếu tiếp tục triệu hoán cư dân vấn đề lương thực đối với chúng ta thật nan giải.

Lương thực hiện tại của Đại Việt chủ yếu đến từ các vụ trồng khoai lang trên ruộng tốt, hải sản đến từ Giác Long cốc, vụ lúa ngược lại vẫn còn chưa đến mùa thu hoạch. Bình thường lương thực còn có thể dư thừa nhưng đột nhiên Đại Việt còn phải gánh chịu thêm phần lương thực cho cư dân Hắc Mộc lãnh địa nên đột nhiên hơi căng thẳng, may mắn là kho lương của Hắc Mộc lãnh chúa vẫn có thể phụ giúp phần nào, mà thời gian chờ thu hoạch cũng không quá lâu. Lữ Gia nghĩ nghĩ một chút nói.

- Bẩm Việt vương, theo lão thần nghĩ thì ngài đã nhầm lẫn thời gian mà Hoa Hồng Đen thương hội đến đây.

Lý Anh Tú ngạc nhiên hỏi.

- Lão thừa tướng giải thích cho.

Lữ Gia từ từ nói.

- Một tháng sau có lẽ là thời gian mà bọn họ có thể đến Hắc Mộc thành, nhưng đến Cổ Loa được hay không không phải là do chúng ta quyết định hay sao?

Thấy Lý Anh Tú vẫn chưa hiểu lắm Lữ Gia lại nói.

- Chung quy lại bọn hắn vẫn là thương nhân. Chỉ cần chúng ta cho bọn họ thấy cái lợi ở Hắc Mộc thành đương nhiên họ sẽ chậm rãi khai thác cái lợi ở nơi đó trước khi hướng về Cổ Loa, huống chi giao thương giữa hai nước cần một đống luật lệ phức tạp, chưa được chúng ta cho phép chắc gì bọn hắn đã có thể đến được Cổ Loa.

Quả nhiên là lão thần bốn đời vua. Lữ Gia vừa nhìn đã nhận ra sai lầm của Lý Anh Tú. Chung quy hắn vẫn nhìn nhận từ góc nhìn của một người không nằm ở chuyên môn chính trị, mà Lữ Gia trong chính trị chính là một con cáo già. Lý Anh Tú nói.

- Nhưng ở Hắc Mộc thành chúng ta có gì có thể cho bọn họ hứng thú đây.

Lữ Gia đủng đỉnh nói.

- Không phải ngài đã dự định từ trước hay sao? Là hương liệu, nhưng lão thần muốn bổ sung thêm, chúng ta còn có tơ lụa, đồ gốm, thổ cẩm,… những thứ đó đều chính là thứ mà bọn họ cần. Mà chúng ta còn phải cho họ thấy sức mạnh của Đại Việt ngay tại Hắc Mộc thành để bọn chúng không dám làm càng. Mà trong khi đó bên này chúng ta cũng khởi động công trường xây thành, các công tượng Đại Việt có ưu thế xây dựng kiến trúc nhanh, như vậy chúng ta cứ giao việc khai thác vận chuyển vật liệu cho nô lệ càng có thể tiết kiệm thời gian hơn.

Lý Anh Tú sáng mắt như được mặt trời chân lý chiếu qua tim vỗ đùi một cái nói.

- Lão thừa tướng quả nhiên là rường cột của Đại Việt, một lời liền đã giải đáp cho ta vấn đề. Như vậy đi. Ta quyết định điều đi trước sang Hắc Mộc thành một trăm công tượng để xây dựng một tòa thành tại bờ biển trước. Bên đó có Lỗ tướng quân chỉ huy ta nghĩ một số công trình hẳng sẽ hoàn thành trong nay mai. Còn có Phạm Tu tướng quân ta hi vọng ngài có thể tuyển chọn từ số dân bản địa, nô lệ có thân phận trong sạch, ý chí hướng về Đại Việt hai trăm người huấn luyện lên thành một chi binh lính.

Nửa tháng sau lập tức xuất phát đến Hắc Mộc thành.

Phạm Tu đứng dậy nói.

- Lão thần hứa không làm nhục mệnh, sẽ huấn luyện ra một chi tinh binh cho Đại Việt ta.

Lý Anh Tú hài lòng gật đầu mà Lữ Gia lại nói.

- Bẩm Việt vương, hiện tại Đại Việt chúng ta vẫn còn tồn tại rất nhiều vấn đề mà cần phải giải quyết trong tương lai gần nếu không hiểm họa khôn lường.

Lý Anh Tú chú tâm nói.

- Lão thừa tướng mời nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!