Chương 22: Phá thành

- Tấn công!

- Đại Việt vạn tuế!

- Xung phong!

Quân đội chính quy đại Việt đẩy hai cổ sàn nỏ tiến lên, đi đầu là hai mươi trọng trang bộ binh dựng lên hai hàng thuẫn phía trước, khinh bộ binh hai bên cánh và cung tiễn thủ ở giữa, đích thân Lý Anh Tú áp trận.

- Cung tiễn thủ bắn áp chế.

Lệnh vừa lúc ban ra cung tiễn thủ đi lên phía trước một bước xếp thành hai hàng, hàng đầu là Liên Châu nỏ, hàng thứ hai là cường nỏ và cung.

- Phóng!

Hơn một trăm mũi tên từ Liên Châu nỏ đồng loạt phóng ra hướng về phía đầu thành bay đi, binh lính Hắc Mộc thành không đề phóng nhất thời b·ị đ·âm trúng ngã xuống một đám. Thế nhưng không đợi bọn hắn phản ứng hàng thứ hai cung tiễn thủ Đại Việt bước lên phóng tiễn. Lần hai này Hắc Mộc thành binh sĩ thậm chí còn bị thiệt hại nặng hơn bởi vì cường nỏ và cường cung độ chính xác cao hơn Liên Châu nỏ rất nhiều. Chỉ trong hai loạt bắn Hắc Mộc thành binh lính trực tiếp nằm xuống gần hai mươi người.

Đám nông nô thấy sự dũng mãnh của binh lính Đại Việt liền hoan hô một tiếng, sĩ khí gia tăng xông lên đầu thành càng mạnh mẽ. Hắc Mộc thành binh lính chỉ biết núp sau bờ thành tránh tên, lác đác chỉ có vài mũi tên phóng xuống xem như đáp trả. Hắc Mộc thành chủ chém c·hết một nông nô vừa leo lên bờ thành, nhìn quân địch phía dưới đông như kiến cỏ. Toàn thân hai tầng giáp sắt hắn không hề sợ hãi mũi tên phóng đến, huống chi mũi tên của Đại Việt làm cũng không phải quá tốt, không xuyên thủng được giáp của hắn.

- Triệu tập toàn bộ binh sĩ lên đầu thành.

Hắc Mộc thành chủ quyết định dồn hết lực lượng của mình về phía bên này chiến đấu. Nhất thời sự kháng cự của Hắc Mộc thành liền mạnh hơn, có hai cung thủ vô tình bị mũi tên bắn trúng b·ị t·hương liền bị kéo ra phía sau. Binh sĩ Đại Việt đẩy xe công thành đến phá cửa, nhưng bên trong đã bị đè kín cây gỗ, nhất thời vẫn chưa phá vỡ được cổng thành.

Bên trong Hắc Mộc thành không ai biết mặt Đông của thành bảo những con thuyền Đại Việt đã tiếp cận đến vách đá. Lê Chân chỉ huy cả đội thuyền từ từ tiến gần đến sườn núi.

- Bẩm tướng quân, phía vách núi có đá ngầm, sóng lại lớn, thuyền của chúng ta rất khó áp sát đến.

Lê Chân nhíu mày, kế hoạch của Việt vương chính là dùng quân chủ lực thu hút kẻ địch, sau đó để thủy quân theo vách đá leo vào thành nội ứng ngoại hợp mở ra cửa thành. Nếu hiện tại thuyền không tiếp cận không thể leo vào được quân chủ lực sẽ bị thiệt hại nặng nề. Lê Chân nói.

- Cho thủy quân bơi đến leo lên vách đá, những người còn lại đổ bộ lên bờ biển hỗ trợ Việt vương.

- Tuân lệnh.

Ngay lập tức thủy quân Đại Việt liền nhảy xuống biển bơi đến bờ đá, mà Lê Chân cũng thay Quang Minh giáp bằng một bộ đồ bó sát ôm lấy cơ thể đầy đặng quyến rũ. Không một chút do dự Lê Chân đeo lấy trường kiếm trên lưng theo các binh sĩ nhảy xuống biển. Hơn một trăm người cứ thế bơi đến bờ đá, các con thuyền khác quay đi đến bờ biển. Sóng biển phía dưới Hắc Mộc thành rất lớn, lại có những mỏm đá ngầm nhô lên vì vậy sóng biển đánh vào dạt hay hay tạo thành những xoáy nước, dễ cuốn người đi.

Những thủy quân này chính là khí Lê Chân đến Giác Long cốc liền xây dựng nên. Người Việt rất tinh thông thủy tính, giỏi về thủy chiến, chịu được giá lạnh, ngày xưa thời Bắc thuộc bị áp bức bóc lột, dân Việt vào mùa Đông còn phải lặn xuống dưới biển mò ngọc trai, rất nhiều người đ·ã c·hết trong lòng biển mẹ.

Quay lại với đội quân của Lê Chân rất nhanh liền tiếp sát lấy bờ đá, một binh sĩ không cẩn thận bị sóng dập vào đập đầu vào mỏm đá, không chờ mọi người kịp phản ứng binh sĩ xấu số liền bị sóng biển cuống đi. Lê Chân nói quyết đoán nói.

- Năm người mang theo dây thừng leo lên phía trên, những người khác co cụm lại chờ đợi, giữ chặt lấy bờ đá, đừng để bị sóng biển lôi đi.

- Tuân lệnh.

Năm binh sĩ lập tức rời khỏi nước leo lên vách đá cao tầm hai mươi mét. Những người khác cùng với Lê Chân dựa sát vào nhau chống lại sóng biển. Năm binh sĩ khó khăn leo lên vách núi dựng đứng, tuy cũng có chỗ để bám vào nhưng chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị ngã xuống biển. May mắn binh sĩ Đại Việt được Lê Chân huấn luyện rất tốt, nhanh chóng năm binh sĩ đã leo lên được trên vách núi thả dây xuống. Lê Chân vui mừng ra lệnh.

- Mau, nhanh chóng leo lên phía trên.

Quay lại chiến trường, quân còn lại của Lê Chân cuối cùng cũng hội quân với Lý Anh Tú, nghe đến Lê Chân cũng tự mình nhảy xuống biển Lý Anh Tú vội vàng muốn chạy ra ngăn cản nhưng bị Cao Lỗ níu lại nói.

- Bẩm Việt vương, Chân tướng quân tự mình dẫn quân đương nhiên là có chỗ nắm chắc, ngài không cần quá lo lắng, huống chi giờ quân ta đang lúc xung phong ngài rời đi chỉ sợ bị suy giảm sĩ khí.

Lý Anh Tú mới bình tĩnh lại, cũng là hắn quá mức lo lắng, một viên tướng thực sự rất đáng giá, huống chi Lê Chân lại là nữ nhi làm hắn suy nghĩ bị ảnh hưởng. Lý Anh Tú nói.

- Tăng mạnh cường độ t·ấn c·ông, ta muốn Chân tướng quân có thể an toàn không bị bọn chúng phát hiện.

Nhất thời thế công của quân Đại Việt càng dũng mãnh, thậm chí vài binh lính Đại Việt đã leo lên đầu thành chém g·iết với quân Hắc Mộc thành. Hắc Mộc thành chủ tự mình đánh nhau với những binh sĩ này giật mình nhận ra bọn hắn đều là quân tinh nhuệ được huấn luyện kỹ càng, binh lính Hắc Mộc thành bình thường không phải là đối thủ, Hắc Mộc thành chủ dựa vào khôi giáp chắc chắn đẩy thẳng một đường đẩy lui xuống quân Đại Việt liền nắm lấy một binh sĩ Hắc Mộc thành quát.

- Mau đến chỗ tên Swits nói với hắn ta đáp ứng điều kiện của hắn, bảo hắn mau mau đem người đến.

Thế nhưng Hắc Mộc thành chủ không biết rằng Swits hiện tại đã nghe được báo cáo chiến trường từ một người áo đen. Swits trầm ngâm hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!