Chương 18: Nhẹ nhàng thu phục

Phía dưới làng Man tộc bắt nô đội của Hắc Mộc thành đang thỏa sức c·ướp b·óc liền nghe thấy tiếng trống đồng bang bang, từ trên đồi quân Đại Việt đổ xuống cực nhanh, chỉ trong phút chốc đã cách làng không đến một trăm mét. Đám binh lính của Hắc Mộc thành nhanh chóng chạy đến trước cổng làng lập lên một chiến trận tạm thời.

Lý Anh Tú cũng đã xuống ngựa gia nhập vào chỉ huy phương trận, Cao Lỗ đứng bên cạnh bảo vệ hắn. Phương trận di chuyển cách quân Hắc Mộc thành còn năm mươi mét quân Đại Việt bước chậm lại một chút chỉnh đốn đội hình. Tên đội trưởng Hắc Mộc thành biết rõ đối phương đang xúc thế, nếu chờ đợi đối phương chỉnh đốn xong bên mình chỉ có vỡ trận, hắn vung ra trường kiếm hô lên.

- Tấn công!

- Giết!

Đám binh sĩ Hắc Mộc thành vừa mới thắng một trận sĩ khí cao chót vót xông về phía phương trận của Đại Việt. Nhưng đối diện bọn hắn không phải là Man tộc mà là những chiến sĩ tinh nhuệ của Việt tộc. Lý Anh Tú tuy là lần đầu chỉ huy chiến trận nhưng với quy mô nhỏ thế này hắn vẫn rất tự tin.

- Nâng thuẫn, phong ngự.

Ầm, ầm. Hàng trước bộ binh hơi khuỵu gối nâng thuẫn đón đỡ, binh lính Hắc Mộc thành xông vào tông lấy mộc thuẫn nhưng không thể phá được hàng rào, bọn hắn đâm liên tiếp vào tường thuẫn nhưng rất ít kẽ hở để đám binh sĩ Hắc Mộc thành lợi dụng. Có một vài binh sĩ Đại Việt xui xẻo bị trường kiếm đâm trúng nhưng vấn cắn răng duy trì thuẫn tường. Lý Anh Tú hô lên.

- Hạ thuẫn.

Bộ binh phía trướng liền quỳ xuống, trường thương đâm xiêng bốn lăm độ, lộ ra hai hàng nỏ thủ với những thanh Liên Châu nỏ phía sau.

- Bắn.

Ngay lập tức mũi tên phô thiên cái địa phóng ra, với khoản cách gần như vậy là không thể nè tránh, binh sĩ Hắc Mộc thành chỉ có thể dùng chính thân thể mình đỡ lấy tên nhọn. Một loạt tên qua đi Hắc Mộc thành binh sĩ trực tiếp nằm xuống một phần ba. Không chờ Hắc Mộc binh sĩ bình tĩnh lại Lý Anh Tú lại ra lệnh.

- Trọng trang bộ binh t·ấn c·ông.

Hàng thuẫn bỗng nhiên mở ra, hai mươi tên trọng trang bộ binh tay cầm trảm mã đao xông về phía trước. Phương thức chiến đấu của bọn hắn rất đơn giản, theo lệnh của Cao Lỗ hai mươi binh sĩ nhất tề vung đao lập tức đầu rơi máu chảy, trảm mã đao vừa dài vừa nặng, không một giáp trụ nào có thể kháng cự lại với trảm mã đao, tay chân bị trảm mã đao cắt cụt bay đầy đất, vô cùng huyết tinh. Đối với binh sĩ Hắc Mộc bọn trọng trang bộ binh này chính là một đám ác quỷ đòi mạng.

- Chạy a.

Không biết ai hô lên, binh sĩ Hắc Mộc thành bị đám trọng trang bộ binh hù dọa đến tè ra quần, hốt hoảng bỏ chạy toán loạn. Lý Anh Tú biết thời cơ đến liền ra lệnh.

- Xung phong!

- Giết!

- Giết!

Bộ binh phía trước liền xung phong lên, Tĩnh Hải quân từ hai cánh đánh bọc lấy, nỏ thủ phía sau bắn truy kích. Binh sĩ Hắc Mộc thành bị g·iết c·hết ngã như rạ, có người quăng v·ũ k·hí đầu hàng, có người bỏ chạy bị loạn đao chém c·hết.

Trương Duy Nhất xông vào một ngôi nhà chém c·hết một tên Hắc Mộc thành binh sĩ, chợt thấy trong góc phòng là một phụ nữ Man tộc quần áo rách rưới, thân thể bầm tím sợ hãi nhìn lấy hắn. Chuyện gì xảy ra với phụ nữ này Trương Duy Nhất biết rõ, vừa đến hắn cũng đã thấy cảnh c·ướp b·óc, hãm h·iếp của đám Hắc Mộc thành binh sĩ. Tuy rất muốn xông đến giải cứu những dân làng Man tộc nhưng hắn là một binh sĩ, phải tuân thủ với mệnh lệnh của Việt vương.

Trương Duy Nhất khẽ cởi áo choàng đỏ của mình ra phủ lên người phụ nữ, ánh mắt ôn nhu nói.

- Mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi.

Nói rồi mặc kệ phụ nữ có hiểu hay không liền xoay người một cái đi ra ngoài. Nữ nhân nhìn theo Trương Duy Nhất, mặc dù không hiểu người nam nhân này nói gì nhưng trong ánh mắt của hắn nàng có thể cảm nhận được sự thương cảm. Đây là người tốt. Trong lòng nữ nhân nhận định Trương Duy Nhất như vậy.

Lúc truy kích binh sĩ Đại Việt không hề đụng đến những người Man tộc, thậm chí có những binh sĩ như Trương Duy Nhất thương cảm với những người nữ nhân đó nếu có thể liền chăm sóc một chút. Bọn hắn hiểu mục đích của Việt vương, cùng với chủ nghĩa nhân đạo có sẵng trong dòng máu Việt làm bọn hắn vô cùng phẫn nộ với sự tàn bạo của đám binh sĩ Hắc Mộc thành.

Theo sự phẫn nộ đó binh sĩ Hắc Mộc thành nhanh chóng b·ị c·hém g·iết sạch sẽ, tên đội trưởng vừa muốn chạy liền bị Trương Duy Nhất một đao chém c·hết. Binh lính nhanh chóng dọn dẹp chiến trường đón Lý Anh Tú đi vào. Trận này hơn một trăm người Hắc Mộc binh sĩ bị g·iết đến tám mươi người, bắt sống mười lăm người, chỉ có năm tên chạy thoát được sang bờ suối bên kia binh sĩ Đại Việt cũng không truy đuổi. Binh lính Đại Việt ngược lại không có binh sĩ nào t·ử t·rận, chỉ có mười ba người b·ị t·hương nhẹ mà thôi.

"Đinh! Chúc mừng ký chủ giành được trận chiến thắng lợi, ban thưởng hai mươi điểm chiến công".

Hệ thống thông báo sau khi trận chiến kết thúc Lý Anh Tú rất hài lòng, nhưng khoảng cách chiến công để thăng cấp thời đại còn quá xa. Hắn còn phải tiếp tục cố gắng.

Binh sĩ Đại Việt trợ giúp người Man tộc chôn cất lấy n·gười c·hết liền dẫn đến một cụ già người Man, xem ra hắn bây giờ chính là người có địa vị cao nhất trong làng. Trải qua một trận chiến này thị tộc này t·hương v·ong thảm trọng. Thanh niên không còn người nào, chỉ còn lại người già, phụ nữ và trẻ em, dân cư trực tiếp giảm xuống chỉ còn năm mươi ba người.

- Kính chào thủ lĩnh vĩ đại.

Cụ già cúi người chào hắn, thông qua thiếu niên phiên dịch Lý Anh Tú hiểu được cụ già này nói gì. Hắn nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!