Nhìn thấy voi đi đến đám từ binh sợ hãi đến tái mặt không dám nhúc nhích, dù sao nhìn thấy một con vật mình chưa từng thấy, lại có kích thước khổng lồ, hoang dã đến vậy không sợ hãi mới là là. Bốn con voi vẫn chậm rãi đi đến, Lý Anh Tú đứng trước cổng làng chờ đợi, đàn voi bước đến gần hắn chợt dừng lại, cái vòng cong v·út lên. Đám tù binh ngừng thở nhìn bốn "tòa nhà" và một con người nhỏ bé như chàng David và gã khổng lồ Goliath vậy.
- Ngồi xuống.
Lý Anh Tú hét một tiếng, bốn con voi lập tức quỳ xuống, cái vòi còn cựa cựa chạm vào tay hắn, hai tai như cái quạt lớn phe phẩy, phe phẩy như một chút cún con nhìn thấy chủ nhân vậy. Đám tù binh lại càng trực tiếp quỳ, không ngờ thủ lĩnh của đám man nhân này lại mạnh mẽ đến vậy, chỉ cần một tiếng hét lớn liền thuần phục được bốn con quái vật, trong lòng bọn hắn không khỏi sinh ra kính ý.
"Đinh, ký chủ sở hữu voi, giải khóa binh chủng: quản tượng".
Quản tượng: Nắm giữ kỹ năng chăm sóc, thuần phục, điều khiển voi, năm giữ kỹ năng chiến đấu cơ bản.
Lý Anh Tú xem như hiểu, quản tượng chẳng qua cũng chỉ là một loại binh sĩ phụ trợ, công kích chính vẫn là voi hoặc cung thủ kèm theo. Giống như một cổ xe tăng vậy, binh sĩ chỉ cần nắm giữ khả năng chiến đấu cơ bản, điều tối quan trọng là khả năng điều khiển voi chiến đấu.
"Đinh, hiện tại chuồng trâu quá nhỏ, không đủ nuôi dưỡng voi, đề nghị ký chủ xây dựng mở rộng chuồng trâu."
Chuồng trâu hiện tại khá nhỏ, nhiều lắm cũng chỉ chứa được sáu đầu trâu. Muốn nâng sức chứa của chuồng trâu lên Lý Anh Tú lại phải lên cấp thời đại. Bốn đầu voi tạm thời phải nuôi dưỡng ở ngoài, dù sao thì giờ đến cổng làng voi cùng đi vào không lọt, Lý Anh Tú lệnh xây dựng một chuồng voi tạm bên ngoài làng, lại huấn luyện thêm hai quản tượng để chăm sóc voi. Tâm tình Lý Anh Tú đang vui vẻ tự nhiên hơi buồn bực.
Nuôi dưỡng hai đầu voi một đơn vị lương thực một ngày, bốn đầu là hai đơn vị lương thực, bằng số lương hai mươi cư dân, vốn lương thực thiếu thốn lại trở nên hơi chật vật.
- Nhìn cái gì, mau làm việc.
Lý Anh Tú buồn bực quát đám tù binh đang sùng bái nhìn hắn. Đi vào thủ phủ Lý Anh Tú liền hơi sốt sắng, một lần tùy cơ triều hoán không biết sẽ gọi đến cái gì đây. Khác với lần triệu hoán Lê Chân là sử dụng lượt triệu hoán danh nhân, lần này là tùy cơ triệu hoán, xác suất triệu hoán ra đồ tốt cũng không phải quá cao.
- Triệu hoán.
"Đinh, ký chủ triệu hoán thành công hai mươi binh sĩ Tĩnh Hải quân."
Binh sĩ Tĩnh Hải quân: Là binh sĩ chuyên nghiệp được tổ chức huấn luyện tinh nhuệ dưới thời họ Khúc.
Tĩnh Hải quân là tên gọi của Việt Nam trong 102 năm từ năm 866 trong thời thuộc Đường, mãi đến năm 968 Ngô Quyền xưng vương thì mới chấm dứt. Trong khoảng thời gian đó năm 905 Khúc Thừa Dụ bất ngờ đánh chiếm Đại La, tự xưng là Tiết Độ sứ buộc nhà Đường phải phong ông tước "bình đồng chương sự" sau đó ông lại dùng chính tước vị của mình phong cho con trai là Khúc Hạo chức Tĩnh Hải quân hành quân tư mã quyền tri lưu hậu thống lĩnh toàn bộ binh sĩ Tĩnh Hải quân để sau này ông có mất thì Khúc Hạo sẽ thay thế chức vụ. Từ đó nắm lấy quyền tự chủ cho nước Việt.
Quân đội Tĩnh Hải quân được Khúc Thừa Dụ và Khúc Hạo xây dựng rất mạnh mẽ để chống lại sự đàn áp từ phía Bắc, do đó khác với các thời Âu Lạc theo chính sách "binh lấy trong dân" khi nào có giặc thì mới mộ binh thì họ Khúc tuyển chọn những lực sĩ trong dân gian đem về huấn luyện thành binh lính Tĩnh Hải quân, chia đất nước thành Lộ, Phủ, Châu, Giáp, Xã học theo nhà Đường xây dựng lên Phủ binh làm lực lượng địa phương và lực lượng dự bị.
Quân đội Tĩnh Hải quân không đông, nhưng rất tinh nhuệ, lại được trang bị tinh lương nên nhà Đường, nhà Hậu Lương cũng không làm được gì, thêm chính sách mềm mỏng của họ Khúc các nước phương Bắc lại càng không muốn gặm khối xương cứng này.
Từ trong bệ đá cổ lại hiện lên sự rung động, từ bên trong bước ra hai mươi binh sĩ khôi ngô, đầu đội Đâu Mâu đính tua đỏ, thân mặc Minh Quang giáp, trang bị một cây thương đầu thương hình lúa mạch, một yêu đao, một thanh cung sừng, sau lưng là túi tên đựng ba mươi mũi tên. Có thể nói đây là đội quân tinh nhuệ được vũ trang đến tận răng.
- Bái kiến Việt vương.
Hai mươi người đồng thanh hô lên một tiếng liền cúi đầu chào Lý Anh Tú, đầu mâu dựng đứng, sắp hàng thẳng tắp chứng tỏ một đội quân kỷ luật nghiêm chỉnh. Lý Anh Tú hít sâu một hơi nói.
- Miễn lễ. Trong số các ngươi ai là đội trưởng.
Từ trong hai mươi người bước lên nói.
- Thập trưởng Trương Duy Nhất (Đỗ Cung) bái kiến Việt vương.
Trong chế định q·uân đ·ội thì mười người đội trưởng đứng đầu là thập trưởng, cả hai người võ nghệ liền xếp trên những người còn lại một chút. Lý Anh Tú cười nói.
- Tốt rồi, hiện tại Duy Nhất, ngươi dẫn binh sĩ về trại lính đóng quân, Đỗ Cung đi theo ta.
Lý Anh Tú dẫn theo Đỗ Cung đến lò rèn, nơi đây Cao Lỗ đang gấp rút chế tạo trang bị cho binh sĩ.
- Bái kiến Việt vương. Đây là…?
Lý Anh Tú miễn lễ cho Cao Lỗ nói.
- Đây là thập trưởng của Tĩnh Hải quân Đỗ Cung. Còn đây là Cao Lỗ tướng quân.
- Bái kiến Cao Lỗ Thạch thần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!