Chương 2: Vì là đứa bé nên liền có thể tùy tiện qua loa hay sao?

Beta: yucyuchan

Tí tách, tí tách ——

Gió thổi cái mông lạnh.

Âm thanh của giọt nước nhỏ bên trên giày da đen nhánh ở ban đêm tĩnh mịch này có thể nghe thấy rõ ràng.

Toàn bộ thế giới trong chốc lát yên tĩnh trở lại, trống trải, hoang dã chỉ chừa tiếng gió gào thét kêu rên không thôi.

Hoắc Tiểu Tiểu xấu hổ, giận dữ muốn chết.

Cô làm sao cũng không nghĩ tới, đã mười tám tuổi, vẫn còn có một ngày có thể ở trước mặt mọi người không nín được.

Nhiều người nhìn như vậy, về sau bảo cô phải làm người như thế nào nữa?

Huống chi còn là ở trong ngực của Hoắc Tùy Thành.

Ngẩn mặt lên, sắc mặt Hoắc Tùy Thành tái xanh, hàm răng cắn chặt, đường cong hàm dưới căng cứng, giữa lông mày mang theo lệ khí cố gắng khắc chế thật sâu, hiển nhiên đã nhẫn nại đến cực hạn.

Hoắc Tiểu Tiểu khóc không ra nước mắt, khuôn mặt nhỏ vo thành một nắm.

Hoắc Tùy Thành tâm ngoan thủ lạt, trước đó đã lôi lệ phong hành, bảo thủ, vì đứng vững gót chân ở cửa hàng, thủ đoạn bẩn thỉu, cá lớn nuốt cá bé, Tiểu Ngư ăn con tôm, không biết chiếm đoạt đã bao nhiêu công ty.

Hậu kỳ dã tâm bành trướng, vì vị trí đỉnh cao của mình trong ngành, đã nhiều lần làm chuyện thương thiên hại lí*, có thể nói là nghiên cứu hình pháp kiếm tiền.

*Nhẫn tâm, không có tính người.

Xem xét đến chuyện trước mắt này, Hoắc Tiểu Tiểu cảm giác đến kết quả của mình cùng Triệu Vân năm đó bảy lần lao vào cứu con trai của Lưu Bị A Đấu không có gì khác nhau, không phải ném ra, chính là ngã xuống.

Nói không chừng mạng nhỏ còn bị ném ở đây.

Không phảỉ cô chỉ là đứa bé vừa ra đời mấy ngày, loại chuyện này cô khống chế được nổi sao?

Hung ác như thế làm gì.

Cô lại không phải cố ý.

Hoắc Tiểu Tiểu nhỏ thẹn quá hoá giận, miệng xẹp lại, dùng đặc quyền của một đứa bé, há mồm đứng lên gào khóc.

Tiếng khóc thanh thúy to rõ, bén nhọn chói tai, quanh quẩn ở trong bóng đêm trống vắng.

Quý Thư Dương bị ẩu đả đơn phương nghe được tiếng khóc của Hoắc Tiểu Tiểu, cắn răng giãy dụa từ dưới đất bò dậy, lau đi vết máu ở khóe miệng, đáy mắt, sắc mặt tràn đầy giận dữ, cuối cùng không sợ chết mà giãy dụa.

"Hoắc Tùy Thành, đây là đứa bé của chị tôi, anh đã không thích chị của tôi, đứa bé kia liền để cho tôi đi chăm sóc, anh yên tâm, tôi sẽ không nói cho nó cha nó là ai, về sau... Cũng sẽ không để nó lại xuất hiện ở trước mặt anh!"

Hắn nhìn qua bị thương không nhẹ, mặt mũi bầm dập trên thân rất chật vật, nhưng người hạ thủ rất có chừng mực, không có thương tổn bên trong, nhìn có vẻ nghiêm trọng, chỉ là bị thương ngoài da mà thôi.

Hoắc Tùy Thành đối với Quý Thư Dương ngoảnh mặt làm ngơ, ống quần của hắn bị ướt một đoạn, ống tay áo làm bẩn mảng lớn, trong lòng cảm xúc bực bội đã đạt đến đỉnh điểm.

Sau khi đem Hoắc Tiểu Tiểu giao cho người đàn ông đứng phía sau trầm mặc, từ túi áo trước ngực lấy ra một cái khăn vuông, mặt không biểu tình lau sạch mu bàn tay, sau đó đem áo khoác âu phục cởi ra, quấn ở trên thân Hoắc Tiểu Tiểu.

Hoắc Tiểu Tiểu: "..."

Đừng tới đây!!!

Phía trên kia có thứ vừa bài tiết của tôi á á á!!!

Bị âu phục che phủ nghiêm nghiêm thật thật cả người Hoắc Tiểu Tiểu đều sắp điên rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!