Dịch Khiêm lái xe luôn rất ổn định, ngồi ở ghế phụ của anh, Hoắc Tiểu Tiểu thường xuyên có thể ngủ, nếu như không phải bởi vì đói bụng thì bây giờ chỉ sợ đã ngủ thiếp đi rồi.
Mặc dù như vậy nhưng bởi vì công việc mấy ngày gần đây quá mệt mỏi, cô vẫn có chút buồn ngủ đến mức mắt mở không ra.
Dịch Khiêm nhìn cô một cái, một tay anh lái xe, một tay khác lấy ra một viên kẹo từ trong hộc xe đưa tới bên miệng Hoắc Tiểu Tiểu: "Buồn ngủ rồi? Ăn viên kẹo đi."
Hoắc Tiểu Tiểu nhận lấy kẹo, mở giấy gói ra, gật đầu: "Mệt, lúc đi học ở nước ngoài cũng không mệt mỏi như công việc gần đây, đôi mắt này của em, một ngày có ít nhất mười bốn, mười lăm tiếng đồng hồ nhìn vào máy tính."
Dịch Khiêm cười khẽ một tiếng.
Hoắc Tiểu Tiểu liếc mắt: "Anh cười em?"
Dịch Khiêm nghiêng đầu nhìn gương chiếu hậu, tránh đi ánh mắt của Hoắc Tiểu Tiểu, anh nghiêm túc phân tích: "Đối với một người vừa tốt nghiệp như em mà nói, cường độ công việc một ngày mười bốn, mười lăm tiếng quả thật là không phù hợp. Em cảm thấy mệt mỏi thì có thể đổi bộ phận, bình thường mà nói, sinh viên vừa vào làm thì sẽ không có ai sắp xếp công việc có cường độ như vậy, công ty của em sắp xếp không hợp lý lắm."
Hoắc Tiểu Tiểu nhét kẹo vào miệng: "Đã chuyển một lần rồi, lúc mới vào làm, tổ trưởng hơi nhằm vào em, có điều cũng trách em lúc đó không cân nhắc đến hoàn cảnh chỗ làm. Bây giờ chuyển tới nhóm này là do bố em quyết định, chuyển nhóm nữa là chuyện không thể nào, nói không chừng bố em đang âm thầm nhìn em bị công việc mài giũa, chắc chắn bố sẽ không để em chuyển nhóm nữa."
"Chú Hoắc?"
"Ngoại trừ bố thì còn ai có thể khiến cho trưởng phòng bộ phận mở miệng chuyển một thực tập sinh như em?"
Dịch Khiêm gật đầu: "Vậy thì chú Hoắc cũng là vì tốt cho em."
Nhắc đến thực tập sinh, Hoắc Tiểu Tiểu lại nghĩ tới Nghê Việt cùng vào công ty với cô, trước đó cô chưa bao giờ thông qua Dịch Khiêm để quen biết hoặc là gặp qua Nghê Việt.
Sự tò mò thúc đẩy cô hỏi ra lời: "Hôm nay cô gái cùng anh ăn cơm có quan hệ thế nào với anh?"
Dịch Khiêm lời ít mà ý nhiều giải thích: "Bạn học."
"Bạn học? Trùng hợp như vậy? Cô ấy và em đều lấy thân phận thực tập sinh để vào công ty, trước đó em và cô ấy ở cùng một nhóm, có điều nghe nói cô ấy có bạn trai rồi, anh từng gặp qua chưa?"
"Quan hệ của anh và cô ấy không sâu, không biết chuyện bạn trai của cô ấy."
Hoắc Tiểu Tiểu lầm bầm: "Quan hệ không sâu mà còn cùng nhau ăn cơm…"
"Hôm nay là một bạn học khác nhờ anh giúp đỡ, cô ấy hỗ trợ bắc cầu mà thôi." Khóe miệng của Dịch Khiêm không tự chủ được mà cong lên: "Không phải em ở bên ngoài nhìn lén sao? Không nhìn thấy người khác?"
Răng rắc --
Hoắc Tiểu Tiểu cắn nát kẹo: "... Ai nhìn lén? Em đi ngang qua mà thôi. Không nói nữa, em đói bụng rồi, còn bao lâu mới đến."
"Đến ngay đây, trong xe còn chút đồ ăn vặt, là đồ em thích ăn, em tìm xem, lót dạ một chút."
Hoắc Tiểu Tiểu không khách sáo mà bắt đầu lục lọi trong xe anh, tìm được một túi bánh quy Hải Lam nhỏ.
*Bánh quy Hải Lam
Tiếng răng rắc vang lên không ngừng, Dịch Khiêm giống như lơ đãng mà hỏi một câu: "Không phải mới từ nhà hàng ra sao, buổi tối em chưa ăn cơm à?"
"Đừng nói nữa, hôm nay tụi em và công ty bên A thảo luận hợp đồng, tên khốn kiếp Giang Dực kia ỷ mình là bên A mà gọi cả bàn đồ ăn cay, anh biết em không thích ăn cay mà, cho nên cả buổi tối chỉ ăn hai miếng."
Ngón tay đặt trên vô lăng gõ nhẹ mấy cái: "Gần đây công ty anh ta đang theo một dự án lớn, làm sao lại kéo tới làm dự án này với công ty em?"
Hoắc Tiểu Tiểu muốn nói lại thôi, không biết mấy chữ "Giang Dực muốn theo đuổi em" này cô nên nói hay là không nên nói.
"Anh ta tặng hoa hồng cho em…"
"Anh ta muốn theo đuổi em."
Bàn tay đặt nhẹ trên vô lăng hơi ngưng lại, Dịch Khiêm giẫm phanh, chậm rãi dừng lại trước vạch qua đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!