Chương 1: (Vô Đề)

Trương Trì mở hộp cơm, trên nắp đọng một lớp hơi nước mỏng. Bên trong có một món mặn, một món rau. Món mặn là thịt gà, điểm thêm vài miếng khoai tây lèo tèo cho có; món rau là mướp hương xào tỏi, phía trên phủ lớp tỏi băm trắng nhuyễn. Anh vốn không ăn được tỏi hành, bởi vị giác nhạy cảm khác thường. Ở văn phòng, hơi thở mang cái mùi cay nồng đặc trưng ấy có vẻ không được lịch sự cho lắm. Nhưng rồi anh nhận ra, người ở đây hầu như ai cũng thích vị cay nồng đó.

Dưới sự tác động thụ động ấy, anh lại nhanh chóng thích nghi một cách đáng ngạc nhiên, vị giác dường như cũng trở nên chai sạn đi ít nhiều. Chỉ trong một năm ngắn ngủi, anh đã hoàn tất quá trình chuyển đổi từ một sinh viên mới ra trường thành một nhân viên văn phòng bình thường, chẳng còn mấy cầu kỳ trong chuyện ăn, mặc, ở, đi lại, biến thành một con người xuề xòa đến lạ.

Trong văn phòng không có lò vi sóng, cơm trưa chỉ đành ăn kiểu nguội ngắt thế này, Trương Trì cũng đã quen. Anh vừa bỏ một miếng thịt gà vào miệng thì chị La bỗng vỗ vai anh, rồi nhoài người từ sau lưng tới: "Thịnh soạn quá nhỉ." Trương Trì miệng còn ngậm thịt, ngước mắt nhìn chị, khẽ gật đầu. "Ăn nhanh đi." Chị La lại quay về chỗ ngồi của mình. Phòng làm việc của họ nằm trong tòa nhà văn phòng này, chiếm một căn suite hai phòng ngủ một phòng khách.

Hai vị trưởng phó mỗi người một phòng riêng, nhưng vì họ chẳng mấy khi có mặt đúng giờ, căn phòng đó dần trở thành phòng lưu trữ hồ sơ, nhà kho, phòng thay đồ của chị La, hoặc là nơi để ai đó cần gọi một cuộc điện thoại tương đối bí mật thì đóng cửa lại trốn vào trong một lúc. Năm bộ máy tính và bàn làm việc được xếp san sát ở khoảng không gian lớn bên ngoài, thành ra trông hơi chật chội. Lúc Trương Trì ăn cơm, anh có thể cảm nhận được ánh mắt của chị La cứ vô tình hay hữu ý dừng lại trên mặt mình.

Điều này khiến Trương Trì có chút khó nuốt, anh hỏi chị La: "Chị ăn không?"

Chị La đáp: "Thôi, chị đang giảm cân." Chị vắt chéo chân, ngồi trên ghế văn phòng. Tứ chi chị khá nhỏ nhắn, nhưng phần mỡ từ eo xuống đùi lại tích tụ tương đối nhiều. Tuổi ngoài bốn mươi, trông không đến nỗi nào, có lẽ hồi trẻ cũng ưa nhìn, nên thỉnh thoảng vẫn còn làm nũng được với chồng. "Bữa tối thì không thể không ăn, lão Vương mà biết lại mắng chị chết."

Chị nói miệng vậy, nhưng lát sau lại sán tới, bảo: "Cho chị nếm thử một miếng."

Trương Trì lộ vẻ hơi khó xử: "Em chỉ có một đôi đũa."

"Không sao, chị dùng của cậu là được."

Trương Trì đành nói: "Vậy để em đi rửa qua." Anh cầm đũa vào nhà vệ sinh. Chẳng có nước rửa chén, trên bồn rửa chỉ có bánh xà phòng – cả đơn vị bảy người, ngoài Trương Trì ra, tất cả đều là dân địa phương, nhà cách cơ quan xa nhất cũng không quá sáu dãy phố, bởi vậy đồ dùng sinh hoạt trong văn phòng thiếu thốn đến đáng thương. Trương Trì ngần ngừ đôi chút, xả đũa dưới vòi nước, quệt chút xà phòng, cuối cùng giũ sạch bọt rồi mang về đưa cho chị La.

Chị La đảo đũa trong đĩa mướp, "Sao lại cho tỏi thế này? Ăn cái này ám mùi cả buổi chiều." Chị gắp một miếng khoai tây, vừa ăn vừa nhận xét: "Cũng được, hơi nhiều xì dầu. Cậu còn trẻ thì không sao, chứ tầm tuổi chị ăn uống phải ít dầu ít muối. Em trai chị năm nay chưa đến ba mươi mà đi khám sức khỏe đã bị ba cao rồi!" Chị lại gắp thêm miếng thịt gà, rồi dúi đôi đũa trả lại vào tay Trương Trì, "Thôi không ăn nữa." Chị véo lớp mỡ trên eo mình qua lớp áo len mỏng, "Nhìn này."

Trương Trì chẳng mấy hứng thú với mỡ thừa của chị La hay bệnh ba cao của em trai chị, chỉ đáp lời cho phải phép: "Chị có béo đâu. À, đúng là cũng nên chú ý."

Lúc Trương Trì ăn cơm, chị La cứ nhìn anh dò xét. Trương Trì đến sở làm được một năm, vẫn được coi là người mới. Anh đối với đồng nghiệp không thể nói là quá nhiệt tình thân thiết, nhưng cũng không kiểu cách khó gần như một vài người trẻ khác. Anh ít nói, trông sáng sủa, dáng người cao ráo, thường ngày không keo kiệt, lúc ăn cơm thì yên tĩnh, từ tốn, không giống lão Lương cùng phòng nói năng bắn cả nước miếng, cho thấy gia giáo tốt, gia cảnh không tồi. Tóm lại, là một chàng trai dễ gây thiện cảm.

Hồi trẻ, chị La mê mẩn Kim Thành Vũ, Trịnh Y Kiện, nói chung là kiểu đàn ông lạnh lùng, bất cần đời. Nếu hồi đó mà quen Trương Trì, có lẽ chị sẽ chê anh hiền lành quá. Nhưng giờ đây, với tư cách một người từng trải, nhìn lại Trương Trì, chị lại thấy anh trông chín chắn, là đối tượng kết hôn tuyệt vời.

Thế nên, hễ có dịp là chị La lại hỏi han: "Trương Trì, có người yêu chưa?"

"Ơ? Dạ." Trương Trì đáp lời qua quýt, nước đôi. Anh biết ý chị La, chỉ sợ chị lại định làm mai mối cho mình. "Chị La, chị còn ăn nữa không?"

"À, không ăn, cậu ăn nhanh đi."

Trương Trì sớm đã bị chị La làm cho mất cả ngon miệng, cũng lười đi rửa lại đũa, bèn đậy nắp hộp cơm lại. Thấy bình nước lọc tự động đã hết, anh nói: "Em ra ngoài mua ít nước."

Xuống dưới lầu, Trương Trì đứng ở mái hiên, chậm rãi hút hết một điếu thuốc. Giới trẻ bây giờ ít hút thuốc, thời đại học anh đã tránh được, vậy mà đi làm rồi lại nhiễm cái thói quen không hay này. Ở cái thị trấn nhỏ bé tuyến mười tám này, nhân viên cơ sở vẫn còn giữ nhiều thói quen cố hữu: hút thuốc, uống rượu, đánh bài, tắm hơi, đó là những thú tiêu khiển chính sau giờ làm. Giống như khẩu vị dần thay đổi, cuối cùng Trương Trì cũng không kìm được, thỉnh thoảng cũng hút vài điếu, chơi vài ván bài.

Đổi lại là bất kỳ người trẻ nào có chút chí tiến thủ, khi nhận ra sự ảnh hưởng tiềm tàng này, hẳn đều sẽ thấy lo sợ. Trương Trì cũng không ngoại lệ.

Không hút nữa, anh tự nhủ, nhưng lúc này lại không kìm được, châm thêm một điếu. Cuộc sống quá đỗi nhàm chán, rít một hơi thuốc, vài phút lại trôi qua vội vã.

Điếu cuối cùng. Hút xong, anh dụi đầu lọc vào thùng rác, vừa bước ra ngoài vừa tự nhắc nhở lòng mình.

Ngày thu, buổi chiều vắng vẻ, đường ít người, xe cộ cũng chẳng có mấy chiếc. Trương Trì vượt đèn đỏ, băng qua vạch kẻ đường sang siêu thị đối diện mua một chai nước và một hộp kẹo bạc hà. Đứng ở cửa uống nước, ánh mắt anh vô định lướt qua tiệm cắt tóc nhỏ nằm dưới con dốc bên cạnh, lẫn vào giữa những hàng tạp hóa, quán hoa quả, quán ăn san sát, trông chẳng có gì nổi bật.

Huyện lỵ này ba mặt giáp biển, mùa hè thường có du khách từ khắp nơi nhân dịp con cái nghỉ hè kéo cả nhà đến du lịch. Bãi biển không quá đông đúc, hải sản lại rẻ, khá là thực tế. Đến khi học sinh tựu trường, khách du lịch vãn dần, nhưng trước cửa tiệm cắt tóc vẫn có mấy người ngoại tỉnh đứng nói chuyện, ra ra vào vào. Trương Trì đoán, có lẽ họ cũng không phải là những người có công việc ổn định. Bà chủ tiệm là một người phụ nữ ngoại tỉnh đã ly hôn, đang một mình nuôi con, anh và chị ta cũng có vài lần chạm mặt.

Anh không muốn quay về đối mặt với ánh mắt săm soi của chị La, bèn thơ thẩn đi dọc con phố, dừng lại trước cửa tiệm cắt tóc. So với những salon tóc thời thượng, sáng bóng trong thành phố, tiệm này trông thật ảm đạm, mặt tiền vừa cũ vừa nhỏ. Bên trong đặt mấy chiếc ghế xoay bong tróc da, có một cô gái ngồi không ra ngồi, dựa hẳn người vào ghế. Cô ta mặc váy da cực ngắn, đôi giày cao gót cao đến đáng sợ cắm thẳng xuống sàn, rồi cả người lẫn ghế xoay một vòng, nhấc chân định đá người đàn ông đang cắt tóc bên cạnh.

Người đàn ông né đi một chút, có vẻ hơi hoảng: "Đừng đá, hỏng bây giờ."

Cô gái cười khúc khích, lúc quay người lại thì thoáng thấy Trương Trì đứng ở cửa. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc quăn màu nâu, để lộ đôi tai và cổ tay đeo đầy phụ kiện lấp lánh. "Anh đẹp trai, cắt tóc không?" Con phố này đi từ đầu đến cuối chưa đầy một cây số, mỗi ngày số người mặc cảnh phục đi qua đếm trên đầu ngón tay. Nhưng cô ta lại tỏ ra như không quen biết anh, cười hì hì chào mời.

Lúc đứng uống nước ở cửa siêu thị ban nãy, Trương Trì đã để ý thấy cô gái này là người mới đến. Bộ cánh trông xa thì sáng láng, nhìn gần lại có vẻ rẻ tiền của cô ta khiến Trương Trì nhớ đến loại bánh kem trang trí bằng bơ rẻ tiền anh thường ăn hồi nhỏ, bày trong tủ kính trông xanh xanh đỏ đỏ rất hấp dẫn, nhưng ở những góc khuất người ta không để ý thì luôn đầy ruồi nhặng. Lớp trang điểm dày cộp kia thực ra che giấu đi tuổi tác, nhưng Trương Trì, người đã quá quen với đủ loại người ở văn phòng, vẫn đoán được qua đường cong ở đùi và eo rằng cô ta chắc chỉ khoảng đôi mươi. Lúc cô ta cất tiếng chào, Trương Trì nghe ra chút giọng miền Nam.

Cô gái đó dường như đã quen với việc bị người khác đánh giá, vẫn cười với Trương Trì: "Cắt tóc ba mươi tệ, vào không anh?" Giọng điệu có phần lả lơi, như thể đang hỏi: Vào chơi chút không?

Anh vốn định bụng tiện thể cắt tóc luôn gần đây, nhưng cái vẻ mời gọi đầy ẩn ý kia của cô gái khiến anh khó chịu. Anh đưa tay vuốt tóc, có chút do dự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!