Chương 44: (Vô Đề)

Lúc Trương Trì từ trong xe bước xuống, Hồ Khả Văn cũng đi ra từ nhà ăn. Giữa hai người này, trong từng cử chỉ tay chân đều lộ ra một sự ăn ý lâu năm. Đậu Phương bĩu môi, thầm nghĩ: À, đàn ông. Trên mặt mang theo vẻ khinh thường. Đương nhiên vẻ mặt này là cố ý làm cho Trương Trì xem, thực tế trong lòng cô chua lè, rất là buồn bực. "Đi thôi." Cô mất kiên nhẫn thúc giục Mã Dược một tiếng.

"Phương Phương, em chờ một chút." Trương Trì nhìn chằm chằm Đậu Phương, gọi hai người lại. Cách xưng hô này làm Đậu Phương có chút khó chịu, lúc hai người họ còn tốt đẹp, Trương Trì thông thường cũng chỉ gọi thẳng tên cô, huống chi hiện tại cô cho rằng đôi bên đã phân rõ giới hạn. Mà thần sắc Trương Trì lại tự nhiên như ăn cơm bữa vậy, anh giới thiệu Đậu Phương với Hồ Khả Văn: "Đây là bạn gái anh, Đậu Phương."

Hồ Khả Văn sớm đã không nhớ ra Đậu Phương. Dưới sự ngạc nhiên, ánh mắt cô ta chỉ dừng trên người Đậu Phương một thoáng, nói tiếng "Chào em", rồi lại chuyển hướng sang Trương Trì, "Trên lầu nhà ăn chính là khách sạn, phòng em đặt rồi, anh lên ngồi một lát không?"

Trương Trì nói không cần, anh còn có việc.

Hồ Khả Văn cười cười, nghiêng đầu về phía Đậu Phương, "Hai người đi cùng nhau sao?"

"Em không đi cùng anh ta." Đậu Phương chỉ tay vào Mã Dược, "Đây là bạn trai em, Mã Dược."

"À?"

Mã Dược há hốc mồm. Đậu Phương lập tức đi về phía trước, đẩy chiếc xe điện ra. Cô bước lên xe, quay đầu thúc giục Mã Dược, "Cậu có đi không?" Mã Dược vò đầu, "Ờ, cậu, cậu đèo tôi à?" Đậu Phương quay đầu đi, "Không đi thì tôi đi đây." Cô nắm chặt tay lái, đi về phía trước một đoạn ngắn. Mã Dược lầm lì chạy chậm theo, ngồi lên phía sau Đậu Phương, hai tay không biết đặt vào đâu do dự một chút. Đậu Phương túm lấy tay cậu ta đặt lên eo mình.

Chiếc xe điện chở hai người, giống như viên đạn bắn vụt ra ngoài.

Đến dưới lầu khu nhà, Đậu Phương thả Mã Dược xuống, buồn bã ỉu xìu nói tiếng tạm biệt. Bộ vest của Mã Dược cũng nhăn nhúm, cậu ta túm lấy cặp sách, động tác có chút ngập ngừng. Đậu Phương nhíu mày, "Cậu đừng có hiểu lầm nhé, tôi đối với cậu một chút ý tứ cũng không có."

"Haiz, tôi biết rồi." Mã Dược chán nản, cậu ta đeo ba lô lên vai, "Bàn bạc chút đi, nếu Phan tổng thật sự đầu tư, chúng ta làm thế nào?"

Đậu Phương nghĩ nghĩ, Lão Phan chê cô quê mùa, cô không thích người này lắm, nhưng có tiền lấy luôn là tốt. Cô mềm giọng hơn một chút, "Vậy phải xem họ cho bao nhiêu tiền chứ?"

"Thấp nhất chắc chắn là năm vạn, có lẽ là hai mươi vạn, tôi thấy ông ta rất có hứng thú." Mã Dược lạc quan một cách mù quáng, "Cậu thấy, ông ta sẽ cho 50 vạn không?"

"Tôi không biết."

"Nếu ông ta thật sự cho 50 vạn, đừng nói là phải làm streamer gợi cảm, cho dù muốn tôi bán đứng linh hồn, tôi cũng chịu làm."

Đậu Phương cảm thấy cậu ta đang nói mê sảng, cố nén sự thôi thúc muốn trợn mắt, "Chẳng ai muốn xem cậu làm streamer đâu nhé? Nói đứng đắn này, tôi thấy hai đứa mình nên đến công ty ông ta xem thử, biết đâu ông ta là công ty ma lừa đảo gì đó thì sao?"

"Như vậy có được không? Có phải sẽ tỏ ra chúng ta thiếu tin tưởng nhà đầu tư không?"

"Làm giá là có ý gì hiểu không?" Mặt khác, ông họ Phan cũng cho Đậu Phương sự tự tin nhất định. Cô ngược lại giáo huấn Mã Dược, "Đầu tư là lựa chọn hai chiều, chúng ta cũng có thể lựa chọn không tiếp nhận."

"Có lý, đợi tôi cử người đi tìm hiểu xem sao."

Đậu Phương thầm nghĩ, cái gọi là "cử người" của Mã Dược, khả năng cao là bà dì quét dọn kho hàng, cô nói: "Tùy cậu, dù sao tôi không đi." Cô vẫy tay với Mã Dược, đẩy xe đi vào trong khu. Mã Dược gọi cô lại, "Này, Đậu Phương," cậu ta lại một lần nữa lộ ra vẻ ngượng ngùng kia, "Cái đó, tôi thấy cậu xinh hơn cô gái kia." Đậu Phương "Ồ" một tiếng. Mã Dược lại nói: "Nhưng mà cậu học vấn thấp hơn chút, tính tình kém hơn chút, người cũng nghèo hơn chút."

Sắc mặt Đậu Phương vừa mới hòa hoãn lập tức lại xịu xuống, "Câm miệng, tôi không chấp nhận PUA." Mã Dược lắc đầu, "Cậu đúng là không nghe lọt tai lời hay."

Đậu Phương hoàn hồn lại, "Cậu cho rằng tôi bị Trương Trì đá à?"

Mã Dược miệng thì phủ nhận, nhưng mặt lại không giấu được vẻ đồng tình. Đậu Phương rất bực bội, "Là tôi đá anh ta."

"Vậy sao cậu lại đá anh ta?" Mã Dược đối với Bành Nhạc có một loại ghen tị ngấm ngầm, bởi vậy cậu ta ra sức tâng bốc Trương Trì, "Tôi thấy người ta không tồi, ngoại hình được, lại có biên chế, tính ra là một người đàn ông kinh tế thực dụng ổn thỏa mà."

"Chuyện của mỹ nữ cậu bớt quản lại." Đậu Phương trừng mắt liếc cậu ta một cái, cưỡi xe điện đi thẳng vào khu nhà không ngoảnh đầu lại. Về đến nhà, Đậu Phương đặt túi xuống, ngồi ở đầu giường đất nhìn quanh bốn phía. Cô thấy con mèo bông màu hồng ngồi trên chiếc TV phủ vải ren, nó nhếch miệng cười có vẻ rất hài lòng với căn phòng nhỏ chật chội đơn sơ này. Đây cũng là ngôi nhà đầu tiên đúng nghĩa thuộc về riêng mình trong cuộc đời Đậu Phương.

Sau đó cô nghĩ đến cuộc gặp mặt với Lão Phan buổi tối, Đậu Phương đối với sự nghiệp của mình lại nảy sinh chút tự tin, cô không kìm được mà thả sức tưởng tượng về tương lai, cuối cùng tâm tư cô lại vòng về trên người Trương Trì.

Đậu Phương không nhịn được lại liếc nhìn điện thoại lần nữa. Đối phương không hề có động tĩnh. Tên kia chắc chắn giận rồi. Đậu Phương có chút hối hận vì những lời nói không lựa lời lúc trước, lúc đó đúng là rất sảng khoái, nhưng xong việc lại sâu sắc cảm thấy mình ngốc nghếch. Cô thiếp đi trong lúc miên man suy nghĩ. Ngày kế tỉnh lại, Đậu Phương cảm thấy đầu óc choáng váng.

Cô nhìn thấy trên điện thoại có một tin nhắn của Trương Trì, "Giữa trưa đến Phòng công chứng huyện một chút."

Đậu Phương trả lời tin nhắn: Làm gì?

Đối phương không trả lời. Đậu Phương như đột nhiên tìm được cớ, cô lấy lại tinh thần, cầm điện thoại gọi qua, kết quả bị cúp máy một cách thô bạo. Một tin nhắn bật ra: Lát nữa nói, còn chút việc. Qua một lúc, lại nhắc nhở cô: Phòng công chứng, buổi chiều hai giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!