Chương 43: (Vô Đề)

Đậu Phương dần cảm thấy công việc ở Lợi Mã Đậu nhiều đến mức làm không xuể. Mã Dược cũng biết điều, chủ động tăng lương cho Đậu Phương lên hai ngàn tệ. Đậu Phương nói: "Cậu phải thuê thêm người." Mã Dược sau khi theo đuổi Đậu Phương không thành, liền lộ rõ bản chất bóc lột của nhà tư bản, nói: "Không cần đâu nhỉ? Chút việc ấy, cậu tranh thủ tối làm thêm lúc là được. Dù sao cậu cũng ở ngay trên lầu, đi hai bước là về đến nhà." Đậu Phương cạn lời, "Sao cậu không đến làm?"

Mã Dược lý lẽ hùng hồn, "Tôi phải thi mà, đại tỷ, cậu lại không cần thi."

Đậu Phương làm việc ở kho đến 11 giờ đêm. Trong khoảng thời gian này, cô kiêm nhiệm chăm sóc khách hàng, nhiếp ảnh gia, nhân viên đóng gói giao hàng, quản lý tài khoản mạng xã hội, tóm lại đều chẳng dính dáng gì đến mong muốn làm "người phát ngôn hình ảnh" của cô. Sau khi sửa xong lô ảnh cuối cùng và tải lên, Đậu Phương đi ủng cao su, kéo ống nước da rửa sạch trong ngoài kho hàng.

Thời tiết nóng lên, kho hàng này từ sáng đến tối tỏa ra mùi cá tanh nồng, thường bị hàng xóm phàn nàn, còn bị tố cáo hai lần. Mã Dược bàn với Đậu Phương muốn thuê một kho lạnh đúng nghĩa, "Tốt nhất là loại tự động hóa." Cả hai đều khao khát một hồi, nhưng điều đó có nghĩa là Đậu Phương lại có vài tháng không lĩnh được lương, hơn nữa Mã Dược còn phải về nhà năn nỉ ba cậu ta thêm một khoản "đầu tư thiên thần". Cả hai đều có chút e ngại.

Không quá mấy ngày, Mã Dược đột nhiên hạ quyết tâm, thuê một bà dì 60 tuổi, mỗi ngày đến làm hai ba tiếng, chuyên đóng gói và quét dọn vệ sinh, lại tuyển thêm một cậu bạn học đeo kính ở trường, làm bán thời gian phụ trách thiết kế và duy trì trang web. Cậu ta nghiêm trang giới thiệu Đậu Phương với hai nhân viên mới, "Đây là giám đốc Đậu." Đậu Phương đỏ mặt, nói lời chào mừng. "Đây là Tần Đống Lâm, cao thủ chuyên ngành máy tính trường chúng ta."

Xét theo tên, ba mẹ Tiểu Tần kỳ vọng vào cậu ta rất cao, nhưng bản thân Tiểu Tần lại có vẻ hơi hướng nội, miệng lẩm bẩm một câu "Chào chị", liền né tránh ánh mắt.

Đậu Phương đối với việc làm của Mã Dược rất khó hiểu. Lúc không có ai, cô chất vấn Mã Dược: "Chúng ta có tiền thuê nhiều người như vậy sao?"

"Tần Đống Lâm không cần tiền. Tôi nói với cậu ấy rồi, đợi công ty lên sàn, cho cậu ấy 10% quyền chọn cổ phiếu."

Đậu Phương đối với quyền chọn cổ phiếu thì hiểu lơ mơ, nhưng Tần Đống Lâm không cần tiền, cô vẫn rất vui vẻ. "Thế mà cậu ấy cũng chịu làm à?"

"Chịu chứ."

Đậu Phương một lúc không nói chuyện, cô nhìn Mã Dược, "Cậu giỏi thật đấy." Cô cảm thấy Mã Dược rất biết cách lừa người.

Mã Dược có chút đắc ý nho nhỏ, "Tôi từ nhỏ đã giúp ba trông cửa hàng, một bụng mánh khóe kinh doanh. Đại trí giả ngu, lấy lùi làm tiến, nghe nói qua chưa? Chính là kiểu như vậy đấy."

Đậu Phương bĩu môi, hiếm khi không phản bác cậu ta.

Rất nhanh Đậu Phương hiểu ra nguyên nhân Mã Dược vội vã chiêu binh mãi mã. Đêm trước kỳ thi cuối kỳ, Mã Dược vốn nên ở phòng tự học ôn tập tư tưởng Mác

-Lênin lại gọi điện thoại cho Đậu Phương, "Tối mời nhà đầu tư ăn cơm, mặc đẹp vào nhé."

Đậu Phương mặc áo thun quần jean, cưỡi xe điện xóc nảy trên đường cái, "Ba hay chú cậu?"

"Không đùa đâu, lần này là nhà đầu tư thật sự. Ở nhà ăn Hải Cảnh, 6 giờ gặp. Nhớ mặc đẹp vào nhé."

Đậu Phương lập tức kinh ngạc vui mừng, cô bóp phanh tay, dừng xe bên đường, một chân chống xuống đất. "Đầu tư bao nhiêu tiền?"

"50 vạn."

Đây đối với Đậu Phương là một con số rất lớn, "Không phải cậu chém gió đấy chứ?"

Mã Dược rất phấn chấn, cậu ta cảm thấy vận may của mình dạo này đã tới, trên thương trường quả thực sắc bén không gì cản nổi, "Tiền tuy không nhiều, nhưng đây là khoản đầu tư bằng vàng thật bạc trắng đấy. Người ta chịu đầu tư, chứng tỏ trang web của chúng ta có tiềm năng. Tôi thật sự cảm thấy cơ hội đến rồi. Đứng ở đầu gió, heo cũng có thể bay lên, nghe nói qua chưa?

Nếu chúng ta thể hiện tốt, biết đâu còn có thể đòi thêm chút tiền, ít nhất tiền lương một năm của cậu không cần phải lo."

"Ý cậu là, hai chúng ta đều là heo hả?"

"Nếu có tiền, làm heo cũng được ha."

Cái này thì Đậu Phương không có ý kiến. Cô vừa cân nhắc mình nên mặc bộ quần áo nào, vừa nói chuyện linh tinh với Mã Dược, mắt lại thấy một người mặc đồng phục màu xanh nhạt, đội mũ cảnh sát màu trắng đi lướt qua mình. Nhìn từ bóng lưng, người đó vóc dáng rất cao, chân rất dài, thân hình đặc biệt thẳng tắp và phóng khoáng. Đậu Phương sửng sốt, nhìn viên cảnh sát nhỏ chặn một chiếc xe điện phóng vọt qua lại, người chủ xe xui xẻo lái xe khi đang gọi điện thoại, bị bắt tại trận.

Viên cảnh sát nhỏ đang cúi đầu viết giấy phạt, dưới vành mũ, khuôn mặt nghiêng của anh ta cũng trông như đã từng quen biết. Bỗng nhiên anh ta ngẩng đầu lên, liếc nhìn về phía này, cả người đắm chìm trong ánh hoàng hôn, khuôn mặt cực kỳ mơ hồ không rõ. Đậu Phương lại hoảng sợ, chẳng buồn để ý đến Mã Dược còn đang luyên thuyên, cô nhanh chóng cất điện thoại, khởi động xe bỏ chạy.

Đến nhà ăn, Đậu Phương phát hiện Mã Dược và Tần Đống Lâm, hai kẻ trốn học này lại mặc vest, cử chỉ tay chân đều có vẻ hơi buồn cười, hơn nữa bộ vest của Tần Đống Lâm còn rộng hơn không chỉ một cỡ, thùng thà thùng thình như thể tiện tay trộm về. Cậu ta giải thích là mượn của ba cậu ta, "Cũng không biết có phải thật sự rót tiền không, chuyên môn mua bộ vest, có cần thiết thế không?"

Đậu Phương thì hoàn toàn trái ngược, áo trên bó sát, chân váy mini, xăng đan hở ngón lộ ra mười ngón chân sơn màu xanh quả bơ, cả người tràn đầy sức sống mùa hè. Mã Dược cảm thấy bộ dạng này của cô càng thích hợp đi bãi biển khoác lác và uống bia hơn là giả làm thanh niên theo đuổi ước mơ trước mặt nhà đầu tư. Cậu ta có chút hối hận đã gọi Đậu Phương tới, miệng đành phải nói: "Lát nữa hai người đừng nói chuyện lung tung, xem ánh mắt của tôi mà hành động nhé."

Đến 6 giờ 45 phút, "Phan tổng" trong miệng Mã Dược mới đủng đỉnh đến. Đây là một người đàn ông trung niên mặc áo Polo màu đen, dung mạo bình thường, hơn nữa ông ta lại đi taxi tới. Ba người Mã Dược bất giác đều có chút thất vọng. Mã Dược còn gắng gượng duy trì sự nhiệt tình, giới thiệu với Phan tổng: "Đây là CTO của chúng tôi, đây là..." Cậu ta rõ ràng ngập ngừng một chút, "Là CFO."

Đậu Phương bị tay Mã Dược chỉ vào, mới ý thức được mình là cái gọi là CFO, điều này làm Đậu Phương có chút chột dạ, bởi vì cô từ nhỏ thành tích toán học đã không tốt. Cô nghĩ thầm tên Mã Dược này cũng quá biết chém gió, vừa căng da đầu nói câu "Chào Phan tổng".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!