Chương 36: (Vô Đề)

Ngày hôm đó, Trương Trì tan làm đúng giờ. Thực ra, suốt khoảng thời gian cuối giờ làm, anh ngồi trước bàn làm việc mà tâm trí cứ để đâu đâu, chẳng mấy để tâm đến lời chào hỏi của người khác. Rời khỏi đồn công an, anh đọc được tin nhắn của Đậu Phương, nói cô vẫn đang đi giao hàng, tối nay không qua được. Trương Trì nhắn lại "Ừ", dừng một chút, rồi lại thêm: "Chú ý an toàn." Sau đó, anh một mình ăn cơm ở quán ăn nhỏ.

Đêm xuống, sương mù giăng dày, gió biển mang theo hơi nước ẩm ướt, ánh đèn đường bên ngoài trong đêm xuân trông thật dịu dàng.

Trương Trì cũng nhắn tin cho Bành Nhạc: Dạo này có đi công tác không?

Không, dạo này rảnh.

Cuối tuần gặp mặt đi, có chút chuyện, tôi qua tìm anh.

Bành Nhạc một lúc lâu không trả lời. Lúc Trương Trì đang thanh toán tiền cơm, anh ta mới gọi điện lại, vừa mở miệng đã trêu chọc: "Sao đột nhiên nhớ tới tôi thế? Lại bị con nào đá rồi à?"

Trương Trì cảm nhận được ý tứ dò xét trong giọng nói của Bành Nhạc, anh không né tránh, nói thẳng: "Tôi với Đậu Phương đang quen nhau, anh biết rồi chứ?" Bành Nhạc không ngờ Trương Trì lại trực tiếp như vậy, anh ta cứng họng. Trương Trì lại nói tiếp: "Là tôi chủ động." Bành Nhạc hít một hơi thật sâu, giọng điệu cũng theo đó trở nên lạnh nhạt, "Cậu cuối tuần đến tìm tôi là vì chuyện này?"

Trương Trì nói không phải, nhưng lúc này anh cũng nảy sinh nghi ngờ với Bành Nhạc, "Anh quen Đậu Phương thế nào?"

"Tự đi mà hỏi nó." Bành Nhạc cúp máy.

Trương Trì về nhà, mở máy tính. Trong lúc sắp xếp lại tài liệu, anh nhìn thấy một vài tấm ảnh và video cũ, phần lớn là chụp hồi đại học, người bên cạnh không ngoài bạn học, Hồ Khả Văn, Bành Du lần lượt xuất hiện. Ảnh chụp chung giữa anh và ba thì ít hơn, chỉ có vài tấm lẻ tẻ. Có một tấm anh chụp trước mỏm đá ven biển, bên cạnh dựng tấm biển cấm leo trèo, anh xắn ống quần, tay xách cái xô nhựa dùng để bắt hải sản, mặt lộ rõ vẻ đắc ý.

Thật trùng hợp, Hồ Khả Văn cũng vừa đăng mấy tấm ảnh cũ lên vòng bạn bè, kèm dòng trạng thái: Hoài niệm bản thân của ngày xưa. Trong một tấm ảnh, Trương Trì thấy được một góc nghiêng của mình, nếu người không quen nhìn vào, phần lớn sẽ cho rằng anh là người qua đường vô tình lọt vào khung hình. Hành động này của Hồ Khả Văn dường như vô tình mà lại hữu ý, nhưng Trương Trì không có tâm trạng để suy xét chuyện đó. Anh tắt máy tính, lại đi đến văn phòng.

Qua tám giờ tối, văn phòng chỉ còn Tiểu Đổng và Lão Trương trực ban. Tiểu Đổng đang nấu cháo điện thoại, Lão Trương thì đang chơi cờ vây trên máy tính. "Tiểu Trương sao lại đến thế?" Lão Trương dời mắt khỏi màn hình nhìn sang Trương Trì, khẽ đánh giá. Trương Trì nói, anh đến lấy đồ. Mở máy tính xong, Trương Trì đăng nhập vào mạng nội bộ, dùng số chứng minh thư của Tôn Giang Thao tìm được hộ tịch của ông ta, địa chỉ cũ. Ở trang quan hệ gia đình, anh thấy tên Đậu Phương:

Tôn Diệc San, tên từng dùng, Đậu Phương, quan hệ với chủ hộ, con nuôi. Trước đây Trương Trì chưa từng nghĩ đến việc lợi dụng chức vụ để làm chuyện này. Anh mất một lúc để xem kỹ thông tin của Tôn Giang Thao, Ngô Bình, và cả cha mẹ ruột của Đậu Phương. Thoát khỏi hệ thống, Trương Trì hỏi Lão Trương, "Sau vụ tai nạn giao thông của Tôn San, mấy bản báo cáo tiếp nhận vụ việc hồi đó anh còn giữ không?"

Lão Trương thắc mắc, "Cậu cứ hỏi mãi chuyện này làm gì?"

Trương Trì bịa ra một lý do, "Lão Hứa bảo tôi tra lại một chút." Lão Trương có chút căng thẳng, hỏi có phải Tôn Giang Thao lại gây chuyện gì không. Trương Trì ngầm thừa nhận. Lão Trương như sợ dính phải đống phân, người lùi lại, "Hồi đó còn chưa điện tử hóa hoàn toàn đâu, toàn là hồ sơ giấy tờ, ở ngay văn phòng Lão Hứa ấy, cậu qua đó mà tìm." Anh ta nhớ lại một chút, "Khoảng... năm sáu năm rồi nhỉ, cậu tìm theo năm đi, hồ sơ chưa chắc đã đầy đủ đâu."

Trương Trì đi vào văn phòng Lão Hứa, bật đèn, bê mấy thùng giấy trong tủ hồ sơ ra. Chỉ dựa vào mắt thường để tìm kiếm, khối lượng công việc thực sự rất lớn. Gần một tiếng sau, Lão Trương gõ cửa, ló đầu vào, "Cần tôi tìm giúp không?" Trương Trì nói không cần. "Vậy tôi qua phòng bên cạnh ngủ một lát nhé." Lão Trương ngáp một cái, "Tôi bảo Tiểu Đổng về trước rồi." Trương Trì nói anh đi đi, "Có điện thoại tôi nghe giúp anh." Lão Trương đi rồi, cả căn phòng lại chìm vào yên tĩnh.

Trương Trì ngồi dưới ánh đèn lật giở từng trang báo cáo tiếp nhận vụ việc của sáu năm trước – khi đó anh đang học lớp mười hai, một năm trước và sau kỳ thi đại học, anh đều không quay lại thị trấn ven biển này, cơ hội gặp ba cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Cuối cùng anh cũng tìm thấy tên Ngô Bình và Tôn Giang Thao trong các báo cáo. Tôn San về cơ bản được thay bằng hai chữ "người chết". Mấy cái tên này gần đây cứ lởn vởn trong đầu anh, đến khi chúng xuất hiện trên những trang giấy cũ kỹ, anh lại cảm thấy chúng vô cùng xa lạ. Anh còn nhìn thấy tên Trương Dân Huy, ba anh, dường như cũng đến từ một chiều không gian khác. Anh đã từng sống trong chiều không gian đó, có lẽ đã tình cờ gặp gỡ một vài người, nhưng lúc ấy anh hoàn toàn không hay biết.

Sau đó, tên của Ngô Bình và Tôn Giang Thao liên tục xuất hiện trong hồ sơ. Trung bình mỗi tháng họ gây ra từ ba đến bốn vụ việc, có lúc là chủ động báo án, có lúc là bị người khác báo án. Không khó để tưởng tượng, lúc đó toàn bộ hệ thống cơ quan của huyện đều bị họ làm cho náo loạn. Có một bản báo cáo nhắc tới, do sự kiên trì của Ngô Bình, Cục Công an huyện đã tiến hành điều tra hình sự hai lần đối với vụ án tử vong ngoài ý muốn của Tôn San, thu thập một số nhân chứng và vật chứng. Nghi phạm là Trương Dân Huy, hàng xóm cùng ký túc xá với Tôn Giang Thao, và là giáo viên vật lý cùng trường cấp ba. Cả hai lần điều tra cuối cùng đều kết thúc do không đủ chứng cứ. Trong khoảng thời gian đó còn có ghi chép về việc Trương Dân Huy báo án vì bị làm phiền không chịu nổi, kết quả xử lý bên trên là: Tâm trạng của cha mẹ mất con có thể thông cảm, kiến nghị hai bên thương lượng giải quyết.

Sau đó Trương Dân Huy bị trường học sa thải, khăn gói trở về quê cũ.

Trương Trì dùng điện thoại chụp lại vài trang báo cáo, đóng tủ hồ sơ lại. Lúc rời khỏi văn phòng đã hơn mười giờ đêm, đèn cảm ứng hành lang không sáng. Trương Trì dừng lại ở chiếu nghỉ cầu thang, giờ phút này cả người anh như hòa vào bức tường xi măng trong bóng tối đó. Có người ngậm thuốc lá, nghêu ngao hát đi xuống lầu, làm Trương Trì giật mình, "Làm gì đấy! Đứng ngây ra đó." Trương Trì gật đầu với người vừa tới, quay người đi.

Anh nhấc máy nghe điện thoại của Đậu Phương, "Anh chưa ngủ, sao vậy?"

"Chúng ta không phải có cái tài khoản livestream sao, Mã Dược bảo em lên thuyền quay mấy đoạn video. Buổi tối em sợ, anh đi cùng em nhé, sáng mai về?" Đậu Phương sai bảo anh trước nay đều không khách khí.

Trương Trì nói được, "Em đang ở đâu, anh qua đón."

"Không cần không cần, em đến đón anh, em có xe." Chưa đến hai mươi phút, Đậu Phương đã phóng xe điện đến dưới lầu đồn công an. Cô mặc quần jean bó sát, áo phông nam thoáng khí, đầu đội mũ lưỡi trai, trông có vài phần cool ngầu. "Lên xe đi, em đèo anh." Đậu Phương hất đầu, nụ cười rạng rỡ lạ thường.

Tâm trạng Trương Trì vốn đang vô cùng phức tạp, thấy Đậu Phương cười nói vui vẻ, anh cũng bất giác mỉm cười, "Em đi được không đấy?"

"Coi thường em à?" Mới nửa tháng, Đậu Phương đã tiến bộ vượt bậc, có thể luồn lách qua các ngõ lớn ngõ nhỏ, giữa chợ rau chợ cá, "Nếu cửa hàng của Mã Dược này mà sập, em chắc cũng đủ tiêu chuẩn đi làm shipper cho mấy nền tảng giao đồ ăn."

Trương Trì bước lên xe điện, đội chiếc mũ bảo hiểm phía sau lên đầu Đậu Phương. Chiếc mũ này là hàng tặng kèm khi mua xe, đối với Đậu Phương về cơ bản chỉ là đồ trang trí. Cô né sang một bên, "Em không đội, anh đội đi." Trương Trì kiên quyết: "Em đội." Anh giật mũ lưỡi trai của Đậu Phương xuống, đội lên đầu mình, từ phía sau ôm lấy eo Đậu Phương, "Đi thôi."

"À đúng rồi, anh không mặc đồng phục chứ?" Đậu Phương lái xe, không dám quay đầu lại nhìn anh.

"Không mặc, sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!