Chương 34: (Vô Đề)

Trương Trì trở lại đơn vị, trong lòng vẫn còn suy nghĩ về chuyện đó. Anh hỏi lão Lương, "Trước kia có người tên Ngô Bình, dạy ở trường cấp ba huyện mình, anh có nghe nói qua không?" Cái tên Ngô Bình quá phổ biến, lão Lương lục tìm trong đầu một lúc, "Có phải cái cô hơi mập mập, chồng làm ở viện y học cổ truyền không? Hình như cô ấy giờ chuyển lên phòng tổ chức rồi?"

Trương Trì nói không phải Ngô Bình đó, "Khoảng hơn năm mươi tuổi, bà ấy có con gái tên Tôn San, mất vì tai nạn xe hơi, cũng mấy năm rồi." Hơn năm mươi tuổi, cách lão Lương khá xa, lão Lương lắc đầu, "Vậy thì không biết." Lão Lương cũng mới chuyển từ phòng hộ tịch sang phòng trị an ba năm trước, anh ta nhắc Trương Trì, "Đợi lão Trương hết bệnh về, cậu hỏi chú ấy xem, chú ấy có thể biết. Hoặc không thì cậu hỏi lão Hứa."

Trương Trì đương nhiên sẽ không đi hỏi lão Hứa. So với những người khác, lão Hứa biết về anh nhiều hơn một chút, cũng tương đối quan tâm đến đời tư của anh. Trương Trì đối với những người như vậy luôn kính nhi viễn chi. Anh nói với lão Lương, cũng không có chuyện gì quan trọng, để sau hẵng nói. Anh tự dùng tên địa phương cộng thêm hai cái tên Ngô Bình và Tôn San tìm kiếm trên mạng, cũng không thấy thông tin gì hữu ích.

Lướt điện thoại, Trương Trì thấy Mã Dược đăng rất nhiều bài quảng cáo khai trương cửa hàng online, ưu đãi giảm giá trên vòng bạn bè, Trương Trì tiện tay chia sẻ giúp cậu ta mấy bài. Chị La có chút nghi ngờ, "Hồng sâm này thật sự là hàng nhập khẩu Hàn Quốc à? Hình như chị thấy ở cửa hàng đồ khô kia rồi, bao bì y hệt mà."

Trương Trì nói: "Là nhập khẩu Hàn Quốc, em thấy hiệu quả không tồi, chị có muốn mua ít không?"

"Vậy cậu đặt giúp chị hai hộp, chị đem tặng người." Lão Lương và Tiểu Đổng cũng hóng chuyện, vào [Cửa hàng Hải sản Nhập khẩu Lợi Mã Đậu] mua ít bánh cá, cá khô các loại.

Cửa hàng của Đậu Phương và Mã Dược khai trương tròn một tháng, Mã Dược tính sổ sách, phát hiện không kiếm được đồng nào, còn lỗ một ít. Đậu Phương hoàn toàn thất vọng. Mã Dược an ủi cô, "Bình thường mà, nửa năm đầu chắc chắn lỗ, chúng ta đây là lỗ vốn kiếm lượt xem." Sau đó cậu ta thương lượng với Đậu Phương, "Cái đó, lương của cậu, phát thì chắc chắn phát, hay là nợ trước, đợi có lãi bù vào sau nhé?"

Đậu Phương lập tức dừng tay đóng gói, làm bộ muốn bỏ đi, "Tôi không làm nữa."

Mã Dược vội vàng thỏa hiệp, "Đừng đừng, vậy trước mắt phát một ngàn, năm trăm sau này bù thêm, một ngàn, được không? Nhiều hơn nữa tôi cũng không có, chúng ta dẹp tiệm luôn cho rồi." Đậu Phương miễn cưỡng đồng ý.

Tiếp theo hai người họ phân tích, là phí vận chuyển chiếm phần lớn chi phí. Mã Dược nói: "Dù sao một ngày cũng chỉ có mười mấy đơn, lái xe tải giao hàng quá không kinh tế. Thôi thì mấy đơn gần cậu đi xe điện giao đi, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi mà."

Đậu Phương phản ứng rất nhanh, "Vậy tiền điện tính vào đầu ai?"

Mã Dược thở dài, "Cậu cứ sạc ở gara, tiền điện tính hết vào đầu tôi, được chưa? Chịu thua, tôi thật chưa thấy ai tính toán như cậu."

"Đợi đến khi nào anh không nợ lương tôi nữa, tôi có thể hào phóng hơn chút ha."

Chiếc xe điện của Đậu Phương đậu ngay trong gara, là Trương Trì mua, mới tinh sáng bóng. Mã Dược muốn đi thử, Đậu Phương không chịu, nói cậu ta béo quá, sợ làm hỏng xe cô. Mã Dược trợn mắt, cô cứ keo kiệt đi. "Vậy cậu học được chưa? Cậu đi một vòng tôi xem nào."

Đậu Phương trong lòng không chắc, dạo này ngày nào cô cũng phải đến trường lái vào buổi chiều, chưa có thời gian học đi xe điện. Bị Mã Dược thúc giục, Đậu Phương bước lên xe, khởi động, loạng choạng đi được vài mét thì cả người lẫn xe ngã sõng soài trên đất, kính chiếu hậu cũng bị lệch, khiến Đậu Phương xót xa một hồi. Mã Dược kêu cô đừng lo cho xe, "Tay cậu có phải bị trầy da không?"

Cậu ta nghĩ Đậu Phương lại định mượn cớ thoái thác, hoặc đòi tăng lương, trợ cấp tiền điện nước, tiền thuốc men gì đó. Mã Dược ban đầu còn có chút ý đồ không đứng đắn với Đậu Phương, sau phát hiện cô nàng này tính tình quá ương ngạnh, lại còn khôn lỏi đến đáng sợ về tiền bạc, ý đồ xấu của Mã Dược liền tắt ngấm. Kết quả phản ứng của Đậu Phương khiến cậu ta có chút bất ngờ, cô hoàn toàn không coi vết trầy trên tay ra gì, lầm lì đẩy xe, xuống lầu luyện đi luyện lại nửa ngày, mãi đến khi xe hết điện. Đậu Phương tập tễnh đẩy xe về, nói không thành vấn đề, "Ngày mai tôi đi giao hàng."

"Trâu bò thật." Mã Dược bê mấy thùng hàng đã đóng gói lên xe tải, vừa khởi động xe vừa nói với Đậu Phương: "Mua ít thuốc bôi vào đi, cái tay cậu ấy. Không thì đụng vào hải sản dễ nhiễm trùng, có người chết vì cái này rồi đấy, cậu biết không?"

"Cậu có thể đừng trù ẻo tôi không? À đúng rồi, tiền thuốc men phải thanh toán nhé."

"Lượn đây!" Mã Dược lái chiếc Minibus cà tàng, rồ ga một tiếng, nghênh ngang rời đi.

Đậu Phương cắm sạc xe điện, thoáng thấy màn hình điện thoại trên bàn nhấp nháy. Người gọi điện cho cô, ngoài Mã Dược ra, cũng chỉ có Trương Trì. Đậu Phương vội chạy tới cầm lấy điện thoại, cô có chút bất ngờ, màn hình hiển thị tên người gọi là Bồng Bồng. Đậu Phương nhớ lại lời Bành Nhạc nói, anh ta chưa bao giờ ăn lại cỏ cũ. Cô do dự một chút, rồi trượt mở khóa điện thoại.

Bành Nhạc vẫn phong cách cũ, vừa nối máy liền hỏi: "Em dọn đi đâu rồi?"

Đậu Phương không muốn nói cho anh ta biết, "Anh, muốn làm gì?"

Bành Nhạc mất kiên nhẫn, "Em đừng nói nhiều, anh đang ở nhà bên này, em chạy qua đây nhanh lên, có chuyện muốn nói với em."

Đậu Phương không chịu đến nhà Bành Nhạc. Cô là người có phần quá dứt khoát, một khi đã chia tay, chỉ ước gì cả đời không qua lại với đối phương. Điểm này khiến Bành Nhạc rất bực bội, nhưng điều làm anh phát điên còn không phải chuyện này. Cuối cùng hai người hẹn gặp bên ngoài. Bành Nhạc đỗ xe trên đại lộ ven biển, đi dạo bờ kè một lúc, thấy Đậu Phương đi dọc theo con đường tới, rồi đứng lại từ xa, như thể sợ anh ta dây dưa. Gió biển thổi tóc cô dựng đứng cả lên, khiến trông cô rất lạnh lùng.

Bành Nhạc nhớ tới con mèo bông cô ôm cả trong lúc ngủ, lúc này anh mới nhận ra mình đúng là một thằng ngốc nhận thức chậm chạp. Lửa giận trong lòng Bành Nhạc lại bùng lên.

"Lại đây," Bành Nhạc hất cằm về phía Đậu Phương, "Em sợ cái gì?"

Đậu Phương đi tới, hai tay đút trong túi áo phao. Cô từ kho hàng qua đây, không trang điểm, sắc mặt có chút kém. Cô cau mày, "Anh tìm em làm gì?"

Bành Nhạc nhìn chằm chằm cô một lúc, đột nhiên nói: "Em cặp với Trương Trì rồi à?"

Đậu Phương hoảng sợ, ánh mắt cô lập tức trở nên cảnh giác, "Anh nghe ai nói?"

"Chuyện đó em đừng quan tâm, em chỉ cần nói phải hay không." Sắc mặt Bành Nhạc cũng rất lạnh, "Em cặp với Trương Trì, nên mới đá anh, đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!