Sau đó một thời gian, Đậu Phương vẫn ở lại ký túc xá đại học. Gần cuối kỳ nghỉ đông, Mã Dược báo cho Đậu Phương một tin tốt, kho hàng đã có chỗ – chú của cậu ta có thể cho họ mượn tạm một gara làm kho, bên trong còn có sẵn tủ đông và đồng hồ nước, "Chỉ là không có điều hòa, mùa đông hơi lạnh, vừa hay để giữ tươi."
Đậu Phương đưa ra điều kiện với Mã Dược, cô phải có lương tạm một ngàn rưỡi một tháng, hơn nữa Mã Dược phải lo chỗ ở cho cô. Mã Dược vận dụng hết các mối quan hệ, gọi một hồi điện thoại, quay lại vỗ ngực bảo Đậu Phương không thành vấn đề, "Căn hộ trên lầu chính là của cô tôi, ông bà nội chồng cô ấy mới mất, nhà tạm thời chưa bán đi, cậu có thể ở tạm, hai phòng một khách đấy, chỉ là hơi cũ thôi ha, tiền điện nước em tự trả."
Đậu Phương nói được. Mã Dược thở phào nhẹ nhõm, "Vậy chúng ta hai tám..." Đậu Phương dứt khoát, "Bốn sáu." Lần này Mã Dược chơi chiêu, kêu khổ: "Tôi còn phải chia ba phần cho chú tôi nữa chứ, không thể để người ta cung cấp hàng với cho mượn kho không công được? Cậu cứ thế này, nhà đầu tư chạy hết!" Đậu Phương dùng giọng điệu rất miễn cưỡng, "Vậy ba bảy. Nếu lỗ, đều tính cậu hết nhé."
Mã Dược lau mồ hôi, thấm thía cảm giác gian nan của mấy ông vua thời xưa chiêu binh mãi mã, "Ba bảy thì ba bảy, còn cần ký hợp đồng không?" "Bắt buộc phải ký chứ."
Ký xong hợp đồng với Mã Dược, hai người ăn một bữa trưa ở nhà ăn trường học, coi như ăn mừng họ cũng là pháp nhân và cổ đông có tên trong danh sách đăng ký của Cục Công thương. Đậu Phương tâm trạng khá tốt, quyết định làm một cuộc tổng vệ sinh. Buổi chiều, cô nhét một đống ga giường vỏ chăn vào cái sọt giặt cỡ lớn, đi đến phòng giặt công cộng. Đi ngang qua sân bóng thì bị người ta gọi lại. Đậu Phương quay đầu nhìn, thấy Trương Trì ném quả bóng rổ cho một cậu bạn rồi đi tới.
Anh mặc một chiếc áo khoác chống lạnh dài màu xanh đen, trước ngực có hai vạch phản quang, trên vai có một huy hiệu không rõ lắm, thỉnh thoảng có sinh viên đi ngang qua đều ngoái lại nhìn thêm vài lần.
Thực ra gần đây, buổi tối nào tắm xong Đậu Phương cũng ra sân bóng đi dạo một vòng, nhưng đều không thấy Trương Trì. Anh chàng này cũng không mấy thiết tha nhắn tin.
Đậu Phương tỏ vẻ lạnh nhạt, cô đổi tay cầm sọt giặt, liếc sang bên cạnh, khóe mắt vẫn dõi theo Trương Trì, "Hôm nay thứ ba, anh không đi làm à?"
Trương Trì nói cho cô biết, hôm nay cả huyện tổ chức các đơn vị ra đường dọn tuyết, đoạn đường mà đồn công an của họ phụ trách lại ở ngay gần đây, nên anh tiện thể lẻn ra ngoài một chút.
Đậu Phương nhíu mày, "Lãnh đạo phát hiện anh trốn việc, không bị phê bình sao?"
Trương Trì cười cười, "Không xem dự báo thời tiết à? Tối nay lại có tuyết, dọn cũng như không."
Đậu Phương "Ồ" một tiếng.
Trương Trì lại nói cho cô biết, mấy ngày nay anh toàn trực ca đêm, dịp lễ tết người say rượu gây sự nhiều, lão Trương trong đơn vị bị đau dạ dày, lão Lương cũng xin nghỉ. Còn phải thức đêm kiểm tra lái xe say rượu, anh chỉ vào cổ áo, "Áo chống lạnh này là của đội cảnh sát giao thông phát, mặc mấy hôm rồi. Tối nay ai gọi anh cũng không đi."
Đậu Phương cúi đầu đá nhẹ đám tuyết ven đường, "Nói cái này làm gì?" Chẳng biết thật hay giả, lại ở đây kể khổ, "Em phải đi giặt đồ."
"Nhà anh có máy giặt, qua chỗ anh giặt đi." Trương Trì đề nghị. Đậu Phương còn định làm giá, nói cô không muốn xách cả cái sọt đồ lớn đi xa như vậy. "Phòng giặt hình như không mở cửa." Đậu Phương có chút nghi ngờ, "Thật không?" Trương Trì đã nhận lấy sọt giặt, "Đi thôi." Đậu Phương bất giác đi theo sau, Trương Trì quay người lại, cô mới phát hiện sau lưng áo anh in dòng chữ rất lớn "Cảnh sát POLICE".
Trương Trì ngày thường đến chơi bóng đều cố ý thay quần áo để giả làm sinh viên, hôm nay đến quần áo cũng chưa kịp thay. Đậu Phương thầm nghĩ: Anh ta tám phần là cố ý đợi mình. Sắc mặt cô từ u ám chuyển sang vui vẻ, bước chân cũng trở nên nhí nhảnh hơn.
Đến nhà, Trương Trì hỏi Đậu Phương có biết dùng máy giặt nhà anh không, Đậu Phương nói không biết, Trương Trì liền tự mình xách sọt giặt ra ban công. Đậu Phương đã ngồi ì trên sofa lười động, ngẩng cổ nói vọng ra ban công: "Anh bỏ quần áo vào giúp em đi, cho nước vào trước, lát em ra xử lý." Trương Trì phát hiện trong đống ga giường vỏ chăn còn cuộn hai chiếc nội y, đoán chừng Đậu Phương cũng quên mất, anh xách lên tay hỏi cô: "Cái này thì sao?"
Đậu Phương dép còn chưa kịp xỏ, chân trần chạy như bay tới, giật phắt lấy nội y giấu ra sau lưng, "Em tự giặt." Mắt đảo quanh tìm kiếm, "Có nước giặt với xà phòng không?" Trương Trì kéo món nội y vo tròn từ tay Đậu Phương ném sang bên cạnh, tay anh không thu về, mà dừng lại trên eo Đậu Phương, kéo cô lại gần hơn, "Lát nữa giặt, vội gì?"
Bên trong chiếc áo khoác chống lạnh của Trương Trì là áo sơ mi đồng phục màu xanh nhạt, không đeo cà vạt. Đậu Phương nghịch cúc áo anh, "Không phải anh gọi em đến giặt đồ à?"
Trương Trì nhớ ra, "Lần trước em có cái nội y để quên ở đây, trong tủ ấy."
"Lần nào?" Mặt Đậu Phương có chút mơ hồ, cô đẩy Trương Trì vào phòng ngủ, "Anh mau tìm cho em, em lấy đi cùng luôn."
Trương Trì dang tay, ôm lấy vai Đậu Phương, hai người cùng ngồi xuống mép giường. Đậu Phương rạng sáng chạy ra nhà ga, dạo này lại ở ký túc xá, anh đoán cô và Bành Nhạc đã chia tay, nhưng anh không nhắc đến chuyện đó. Trương Trì nhìn Đậu Phương, dùng giọng điệu thờ ơ, "Hay là, cứ để tạm đây đi, em có thể mang thêm vài bộ quần áo qua đây."
"Xì, em biết ngay mà..."
"Nói thật đấy, dù sao ở với anh một mình, phòng còn trống mà."
Đậu Phương không muốn, cô sợ Ngô Bình tìm đến tận cửa. Nghĩ đến Ngô Bình, tâm trạng cô lại chùng xuống. Đậu Phương vội chuyển suy nghĩ sang chuyện khác, cô kể cho Trương Trì chuyện mình sắp hợp tác kinh doanh với Mã Dược, còn được cho không một căn hộ hai phòng, "Em cũng là nửa bà chủ rồi đấy." Trương Trì cười nói, vậy em thật là vĩ đại. Đậu Phương cười hì hì, ôm lấy eo Trương Trì, mặt dụi vào ngực anh. "Sao anh không nhắn tin cho em?"
Vui vẻ qua đi, cô bắt đầu trách móc.
"Gõ chữ phiền phức lắm."
"Sợ phiền phức, chứng tỏ anh chẳng nhớ thương gì em."
"Anh thấy so với nhắn tin, gặp mặt ở cùng nhau tốt hơn." Trương Trì nghiêng mặt, miệng kề sát tai cô, "Sau này ngày nào tan làm anh cũng đến tìm em, được không?"
Đậu Phương làm bộ làm tịch, "Anh muốn chạy thì cứ chạy đi." Cô vẫn tựa vào người Trương Trì, mắt lơ đãng nhìn quanh. Cách bài trí phòng ngủ này giống hệt phòng tân hôn từng khiến cả hai có chút lúng túng, giờ đây ánh mắt Đậu Phương còn mang theo vẻ chê bai. Thời đại nào rồi còn dùng hoa nhựa kéo, quê quá đi. Cô lại ngắm nghía một lúc bức ảnh cưới lớn đầu giường, đôi nam nữ trong ảnh có tư thế và biểu cảm hơi cứng nhắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!