Hạ Tuy đi theo tới, đứng cách xa vài bước chờ ông lão cùng thiếu niên bình phục cảm xúc.
Thiếu niên vốn là người thiếu tâm trí, như mọi người vẫn quen gọi là không tim không phổi, chỉ lo lắng một chút, quay qua quay lại một chút là lại quên mất, ngây ngốc vui vẻ đứng lên, đưa tay muốn ngậm kẹo que.
Đáng tiếc kẹo que đã bị dơ, ông lão giữ lại không cho cậu ta ăn, "Tiểu Hải ngoan, kẹo dơ rồi, trở về ông nội lấy nước rửa sạch rồi sẽ cho con ăn nha?"
Thiếu niên vẫn rất nghe lời ông nội, nhưng đôi mắt cứ ngóng trông nhìn chăm chăm kẹo que vài lần, đột nhiên nhớ tới anh trai vừa rồi dẫn cậu ta đi tìm ông nội, quay người lại vẫy tay với Hạ Tuy, lại chỉ vào Hạ Tuy nói với ông nội, "Anh trai!"
Từ sau khi cháu trai xảy ra chuyện, cho dù là hành động hay lời nói đều giống như đứa trẻ ba bốn tuổi vậy.
Ông lão lúc này mới từ bên người cháu trai nhìn qua, nhìn thấy Hạ Tuy, tất nhiên hiểu rõ đây là người đưa cháu trai mình về, vội vàng run rẩy bắt tay lôi kéo Hạ Tuy nói cảm ơn không ngớt, nước mắt lưng tròng vô cùng cảm kích.
Hạ Tuy cười hiền lành, "Vừa rồi tôi ngồi ở ven đường nhắm mắt dưỡng thần, mở mắt ra thì nhìn thấy tiểu huynh đệ ngồi xổm trước mặt tôi."
Hạ Tuy cũng không có hỏi ông lão tại sao lại để thiếu niên đi một mình, nhìn sắc mặt của ông lão thì rõ ràng là ngoài ý muốn.
Ông lão vẻ mặt tự trách thở dài, nắm chặt tay cháu trai không dám buông ra, "Vừa rồi tôi để cho nó đứng chờ tôi một chút, kết quả tôi sơ suất quá, quay đầu thì đã không nhìn thấy Tiểu Hải."
Thì ra thiếu niên tên là Tiểu Hải, Hạ Tuy gật gật đầu.
Trước giờ việc này chưa từng xảy ra, bình thường ông lão tan việc ăn cơm tối xong, đều sẽ mang cháu trai gởi nhờ ở nhà bà lão hàng xóm ra ngoài tản bộ, thuận tiện nhặt chút ve chai kiếm tiền trang trải sinh hoạt phí.
Tiểu Hải tuy rằng ngu dại, nhưng bình thường rất nghe lời, bảo cậu ta đứng ở đâu chờ thì nhất định sẽ ngoan ngoãn đứng chờ ngay ở đó.
Người nhặt ve chai ở quanh quảng trường cũng không ít, nhưng bởi vì xung quanh đây người tới người đi khá đông, cho nên ông lão mới thường xuyên tới đây, nhân tiện để cho cháu trai tiếp xúc với mọi người nhiều hơn.
Tuy rằng cháu trai bị ngốc, có thể ông lão cảm thấy mình không thể thường ở nhà chơi với cháu trai, không muốn nó buồn.
Hôm nay ông lão cũng giống như mọi ngày, đến gần nơi tập trung rác, chỗ đó vẫn luôn có nhiều người giành nhau nhặt ve chai, ông lão để cậu ta đứng ở cách đó không xa chờ mình.
Xung quanh nơi tập trung rác không sạch sẽ, ông lão thương cháu, tất nhiên không muốn để nó đến gần rồi, ai biết bận bịu xong vừa quay đầu lại, lại không nhìn thấy cháu trai, làm ông lão lo lắng gấp gáp không thôi.
Nếu thật sự chỉ vì vài cái chai mà làm lạc mất cháu trai, sợ rằng ông lão luẩn quẩn trong lòng trực tiếp nhảy hồ.
"Tiểu Hải rất nghe lời!"
Ông lão vẫn còn rất hoảng sợ, cho nên lúc này cũng chưa hồi phục tinh thần, nói chuyện có chút rối loạn, nhưng vẫn luôn nhấn mạnh rằng cháu trai mình rất nghe lời.
Tiểu Hải đột nhiên ngây ngô cười ha ha túm lấy gấu áo của Hạ Tuy, "Bay, bay!"
Vừa mở miệng nói vừa trong mong nhìn Hạ Tuy, tựa hồ đang chờ cái gì.
Ông lão thấy cháu trai dùng cái tay cầm kẹo que trực tiếp nắm áo Hạ Tuy, làm gấu áo của Hạ Tuy dính chèm nhèm, lo lắng hơi khom lưng giải thích với Hạ Tuy, vừa túm lấy cái tay của cháu trai bỏ ra, "Tiểu Hải nghe lời, đừng làm dơ áo của anh trai, ngoan nào, nghe lời."
Thiếu niên buông lỏng tay, ngoài miệng còn nhớ kỹ cái từ "Bay" này, giống như thấy Hạ Tuy nghe không hiểu, còn giơ tay lên trời khoa chân múa tay một lúc lâu, Hạ Tuy có chút hiểu ra, phỏng chừng là thiếu niên trùng hợp nhìn thấy trong không khí có thứ gì đó, không biết là tàn hồn tán đi hay là ánh sáng công đức rơi xuống.
Ông lão thì không biết, chỉ cho rằng cháu trai lại làm trò ngớ ngẩn, vừa đau lòng vừa sợ Hạ Tuy nổi giận, chỉ có thể cẩn thận cười lấy lòng với Hạ Tuy.
Hạ Tuy bắt lấy cánh tay đang khua loạn xạ của thiếu niên, tay phải kết một cái ấn, ngón cái ngăn chặn ngón út, lòng bàn tay hướng lên những ngôi sao trên trời, rồi sau đó xòe tay ra, ánh sáng mượn được từ những ngôi sao đã chiếu sáng trên ba ngón tay.
Đây là Hạ Tuy làm trò dỗ trẻ con thôi, cũng không có tác dụng gì, nếu Tiểu Hải có thể nhìn thấy tàn hồn hoặc là áng sáng công đức, thì hẳn là có thể nhìn thấy ánh sáng của các ngôi sao.
Quả nhiên, thiếu niên trợn tròn mắt, sau đó vui vẻ nhảy cẫn lên vỗ tay, xong rồi còn vươn tay ra muốn bắt lấy, tất nhiên là bắt không được cái gì.
Người khác nhìn vào chỉ thấy Hạ Tuy đang khoa chân múa tay dỗ dành đứa trẻ mà thôi, ông lão cũng cho rằng Hạ Tuy đang phối hợp chơi đùa với cháu trai, thấy cháu trai vui vẻ như vậy, ông lão mừng rơn lau nước mắt, mỉm cười cảm kích Hạ Tuy.
Dỗ dành thiếu niên rồi, Hạ Tuy nhìn trái nhìn phải, "Lão nhân gia, chúng ta tìm chỗ nào ngồi xuống, tôi có chuyện muốn nhiều lời vài câu"
Tuy rằng cảm thấy Hạ Tuy xưng hô kỳ lạ, nhưng ông lão cũng không nghĩ nhiều, ông còn đang muốn cảm ơn người này nữa, trong túi vẫn còn ít tiền, mỗi lần ông ra ngoài đều mang theo vài đồng đề phòng cháu trai muốn ăn gì đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!