Hạ Tuy ngồi bên người đội trưởng Dương nghỉ ngơi trong chốc lát, khi đám mây đen trên trời dần tản ra, Hạ Tuy lúc này mới đứng lên, "Đi thôi, bây giờ có thể đi tìm người, tu vi trên người ông ta đã bị sấm sét đánh tan, chỉ là một người thường."
Bốn người đội trưởng Dương đêm nay đã được xem một màn phim viễn tưởng sống động, có thể nói bốn người vẫn còn như đang nằm mơ, nếu để bọn họ nói, thì trong đầu óc trống rỗng chỉ còn lại bốn chữ: trời long đất lở.
Mặc dù ngữ cảnh có chút không thích hợp, nhưng tận mắt nhìn thấy một đám yêu ma quỷ quái từ dưới đất chui lên lại bị Hạ Tuy dùng thiên lôi đánh cho nổ tung như pháo hoa, tâm trạng thật sự rất khó hồi phục.
Đội trưởng Dương gian nan nuốt vài ngụm nước miếng, hàm răng cắn cắn đầu lưỡi, đột nhiên nhớ tới một chuyện, "Vậy chủ nhân của Thi quỷ bị sét đánh, có cần gọi xe cứu thương hay không?"
Ngàn vạn lần đừng có vừa bắt được đã tắt thở, cục cảnh sát bọn họ còn cần phải hỏi cung đối tượng nữa đó.
Hạ Tuy có chút phiền muộn thở dài, "Yên tâm đi, coi như là có bệnh, bị sét đánh như vậy cũng có thể hồi xuân."
Đương nhiên, hồi xuân là trên thân thể, nhưng tạo nghiệt quá nhiều, đã định trước sống không lâu, dựa theo xu thế hiện giờ, kết cục chỉ có thể bị tử hình, sau khi bị xử tử hình, sau khi chết xuống âm phủ còn phải chịu phán xét.
Đội trưởng Dương yên tâm hơn, cũng bò đứng lên, vừa nhìn khắp nơi vừa nói thầm, "Bây giờ chúng ta có thể gọi người vào chưa? Những hài cốt đầy đất này cũng cần người thu dọn."
Vừa rồi nhìn số lượng sấm sét bổ xuống, nhà xưởng bỏ hoang này sợ là có không dưới ba bốn trăm con quỷ, có cô hồn dã quỷ bị người luyện chế mang tới đây, nhưng nhiều nhất vẫn là những người bị mang cả hài cốt đến chôn xuống tạo thành trận pháp, nếu không cũng không thể đảo lộn âm dương tạo thành một cái "Âm vực" như vậy.
Ngẫm lại ba bốn trăm bộ hài cốt, cũng không biết người kia làm sao làm được.
Tề Huy và Quý Đàm cũng đứng lên, chân có chút tê, hai người trẻ tuổi vừa bị phá hủy tam quan* dìu đỡ nhau đứng dậy, trong lòng có chút rõ ràng vì sao đội trưởng Dương lại bất ngờ điều bọn họ đến tham dự.(*tam quan là Nhân sinh quan, Thế giới quan, Giá trị quan, theo mình hiểu đơn giản thì là cách nhìn nhận cuộc sống của cá nhân một người)
Quả nhiên trên đời làm gì có bữa cơm miễn phí, đây rõ ràng là biết trong vụ án có tình tiết thần quái, cho nên để những người có gia thế có bối cảnh như bọn họ tham dự để làm người chứng kiến.
"Có thể gọi người tiến vào, nhưng phải cẩn thận, không được hành động một mình."
Hạ Tuy khom lưng đỡ Tiểu Lệ đứng lên, ngón trỏ ngón giữa đặt ở cổ tay Tiểu Lệ bắt mạch một chút, "Thân thể còn tốt, nhưng một đoạn thời gian sẽ có chút suy yếu, sau khi về tôi sẽ kê một đơn thuốc bổ âm điều hòa cho cô, chi phí có thể chi trả chứ?"
Nửa câu sau là nói cho đội trưởng Dương nghe.
Đội trưởng Dương lập tức vỗ ngực nói khẳng định sẽ chi tiền cho cấp dưới, lúc nói chuyện còn nhìn về phía Quý Đàm và Tề Huy, ý tứ rõ ràng.
Tề Huy và Quý Đàm không lên tiếng, nhưng cũng không nói gì khác, hiển nhiên là chấp nhận.
Đội trưởng Dương để Tề Huy và Quý Đàm đưa Tiểu Lệ ra ngoài trước, thuận tiện sắp xết người vào hiện trường, nên chụp ảnh thì chụp ảnh, nên lấy chứng cứ thì lấy chứng cứ, tất cả đều là bằng chứng phạm tội của chủ nhân Thi quỷ.
Lần này Quý Đàm và Tề Huy không có nhiều lời lời vô ích, bây giờ cũng sắp mười hai giờ đêm, bọn họ còn phải suốt đêm thu dọn xong hiện trường, sau đó còn về cục viết báo cáo các thứ, bận rất nhiều việc đó.
Tiểu Lệ bị rút ra một cỗ khí, thân thể quả thật có chút suy yếu, bị Quý Đàm và Tề Huy gọi "chị Tiểu Lệ" một trái một phải đỡ ra ngoài.
Đội trưởng Dương cùng Hạ Tuy đi tìm chủ nhân Thi quỷ, trong la bàn có một sợi khí căn nguyên của đối phương, muốn tìm người vẫn là rất dễ dàng, đi mười mấy phút đồng hồ thì tìm được một lão già nhỏ gầy quỳ rạp trên mặt đất.
Lão già này đầu tóc đều bị đốt trụi, quần áo trên người cũng thành than rồi, đội trưởng Dương vốn còn lo lắng người này bị bỏng, nhưng sau khi khom lưng đỡ người, phát hiện lão già giống như vừa được lột ra một lớp da đen đúa, cả người còn rất tốt.
"Những cái đó là khí âm tà trên người ông ta, bị thiên lôi tinh lọc, sau này thân thể sẽ càng tốt hơn."
Xem ra đội trưởng Dương cuối cùng cũng cảm nhận được ý hâm mộ trong lời nói của Hạ Tuy.
Tuy rằng chỉ ở chung thời gian chưa đầy hai ngày, nhưng con người Hạ Tuy tính cách thật ra rất dễ nắm bắt, bởi vì Hạ Tuy không giả bộ, rất thản nhiên.
Hạ Tuy bình thường không phải là một người nói nhiều, nói việc gì cũng sẽ không dong dài, nhưng đêm nay đã nhắc tới việc này ba lần, có thể thấy đối với chuyện bị sét đánh này có bao nhiêu nhớ thương.
"...
Hạ đại sư cũng muốn bị thiên lôi đêm nay đánh?"
Đội trưởng Dương thăm dò hỏi.
Hạ Tuy gật gật đầu, thở dài một hơi, "Thôi bỏ, cũng là nhân duyên trùng hợp, trước thì sức cùng lực kiệt lại bị thương trong người, sau thì có chuyện quan trọng cần làm, do trời định."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!