Cuối cùng Hạ Tuy vô cùng cạn lời đẩy con quỷ vì cười quá độ mà ngồi phịch trên bàn làm việc của mình xuống.
Đột nhiên cảm nhận được khí tức của Tiểu Hắc, Hạ Tuy trong lòng vừa động, dùng thần thức gọi một tiếng "Tiểu Hắc", kỳ lạ là Tiểu Hắc đột nhiên im lặng một chút, sau đó một giọng nói bé gái vang lên, "Chủ nhân."
Hạ Tuy sửng sốt, sau đó ngẩng đầu nhìn theo hướng giọng nói, một khối không khí màu trắng huỳnh quang từ cầu thang trượt xuống.
Tuy rằng không thấy được hình dáng thế nào, nhưng có thể nhận ra bộ dạng không phải lớn cỡ bàn tay như trước kia.
Hạ Đông nằm trên ghế nhắn WeChat với bạn gái vô tình ngẩng đầu lên nhìn thấy, nhất thời hô lên một tiếng, xém nữa té lăn khỏi ghế dựa, "Là Samoyed nhà ai vây? Đẹp quá, sao lại từ trên lầu đi xuống?"
Chu Khải và già Lý nhìn qua thì nhận ra đây là Tiểu Hắc.
Nhưng mà Chu Khải vừa nhìn thấy Tiểu Hắc đã bị năng lượng tự nhiên tản ra từ người Tiểu Hắc dọa đến bò lăn ra đất, ít ra thì bây giờ cũng không yếu đuối tới mức biến thành cá chuối, nhưng đã sợ tới mức co thành một cụm trốn sau lưng Hạ Tuy.
Già Lý nhìn Tiểu Hắc, cười chào hỏi nó, "Tiểu Hắc về rồi à? Có đói không? Ông nội chuẩn bị món thịt khô mà con thích nhất nè, không có bỏ Thì là đâu, nhanh xuống đây ăn thử!".
Già Lý mặc kệ Tiểu Hắc là cái gì, dù sao chỉ cần đó là Tiểu Hắc nhà bọn họ là được.
Tiểu Hắc vốn còn không dám đi xuống lặng lẽ thở phào, sau đó cẩn thận nghiêng đầu nhìn nhìn Hạ Tuy.
Hạ Tuy cũng hiểu rõ lần này Tiểu Hắc trở về đã có thu hoạch, khoảng thời gian trước Hạ Tuy và Sổ sinh tử cũng cảm thấy kì quái vì sao Tiểu Hắc đã khôi phục ký ức và năng lực, nhưng vẫn giữ hình dạng cún con.
Tuy rằng cuối cùng cho rằng vì năm đó Tiểu Hắc bị thương rất nặng nên chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng Hạ Tuy cứ cảm thấy Tiểu Hắc vẫn còn gặp phải vấn đề gì đấy, đối với những vấn đề nghĩ không ra, Sổ sinh tử sẽ giống như một học giả lớn tuổi thở dài một hơi, sau đó nói một câu thời gian chưa tới.
Mặc cho Hạ Tuy và Sổ sinh tử lo lắng, từ đầu tới cuối Tiểu Hắc chưa từng nghĩ tới chuyện này, ngược lại sau khi có được biệt thự nhỏ thì rất vui vẻ hưởng thụ, còn thường xuyên đến chỗ Chu Khải tạo dáng xinh đẹp để Chu Khải đăng lên Weibo những bức ảnh xinh xắn của nó, mỗi ngày đều sống rất tiêu dao tự tại.
Hạ Tuy nghe thấy giọng của Tiểu Hắc rõ ràng là của thiếu nữ, trong lòng đã rõ ràng, thì ra khiếm khuyết của Tiểu Hắc chính là nhận thức về bản thân của nó.
Hạ Tuy không thể nhìn thấy, nhưng nhìn đoàn khí kia đang do dự đứng ở phía cầu thang, đương nhiên đoán được đây là đang sợ hắn giận.
Hạ Tuy cười cười, đưa tay về phía Tiểu Hắc, "Trở về rồi? Lại đây để ta sờ xem."
Tiểu Hắc vừa nghe, quả nhiên lỗ tai vèo một cái dựng thẳng lên, tung ta tung tăng hoạt bát nhảy từ trên cầu thang đạp mấy bước trong không khí rồi đáp xuống bàn làm việc của Hạ Tuy, sau đó ngại ngùng vẫy vẫy đuôi, chủ động củng đầu đến bên tay Hạ Tuy.
Hạ Tuy dừng một chút, rồi sau đó nhẹ nhàng sờ đầu của nó.
Không, về sau phải gọi là cô nhóc rồi.
Tiểu Hắc vẫn giống như trước, trong cổ họng phát ra tiếng rên ư ư thỏa mãn, thấy Hạ Tuy không tức giận, lúc này mới hoàn toàn yên tâm, cằm thoải mái đặt trên cánh tay của Hạ Tuy, nhỏ giọng nói vì sau lần này mình lại đi nhiều ngày như vậy.
"Ta đi về hỏi quyển sách thối kia có biết ta là bé trai hay bé gái không, kết quả nó cũng không biết, thật sự là ngu ngốc muốn chết, vẫn phải nhờ ta đi đến sông Vong Xuyên ngủ một giấc mới nhớ tới.
Vốn là vô cùng cao hứng muốn quay về, kết quả lại phát hiện mình lớn lên rồi, chủ nhân, ngươi có ghét bỏ vì ta lớn lên hay không? Có điều sau này đồ ăn của ta cũng sẽ giảm rất nhiều, bây giờ ta đã thích nghi với khí trời đất ở thế giới mới, về sau có thể tự mình tu hành không cần ăn bổ sung nữa! "
Tiểu Hắc cố gắng trình bày ưu điểm sau khi mình lớn lên, bộ dáng cẩn thận lấy lòng kia làm Hạ Tuy có chút đau lòng.
d
Tuy rằng giọng nói của Tiểu Hắc đã có thể phân biết giới tính nữ của nó rồi, nhưng Hạ Tuy vẫn chỉ xem cô nhóc là con cháu của mình, vẫn giống như trước kia, vừa vuốt đầu Tiểu Hắc vừa nói những chuyện xảy ra mấy ngày nay, giống như gặp lại người trong nhà vậy.
Già Lý bưng thịt khô đến, cười cười đặt trên bàn làm việc, Tiểu Hắc cười nói cảm ơn, sau đó gặm một miếng thịt khô ra dùng móng vuốt ấn xuống từ từ ăn.
Bây giờ Tiểu Hắc đã có thể trực tiếp mở miệng nói tiếng người, già Lý cũng không cảm thấy sợ hãi, ngược lại rất vui mừng, sau này ông có thể trực tiếp trò chuyện với Tiểu Hắc rồi.
Thật tốt, Tiểu Hắc muốn ăn gì có thể trực tiếp nói với ông.
"Tiểu Hắc nếu đã là bé gái, vậy tên này không thích hợp lắm, Tiểu Hắc, ngươi có muốn đổi một cái tên khác không?"
Hạ Tuy đột nhiên nhớ tới chuyện này, bắt đầu thương lượng với Tiểu Hắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!