Lời Tiểu Uông nói ra cũng khiến Hạ Đông sửng sốt, lúc này tập trung nhìn kỹ mới phát hiện không thích hợp.
Hạ Tuy cầm quần áo sạch, trước tiên trấn an hai người, "Không sao cả, xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, có đồ vật rơi vào mắt, mỗi ngày tu hành trị liệu một thời gian là có thể khôi phục.
Hơn nữa dùng âm nhãn cũng có thể nhìn thấy mọi người, cũng không quá phiền phức đâu."
Tuy rằng nói là có thể trị khỏi, nhưng trong cảm nhận của Tiểu Uông và Hạ Đông, trưởng phòng lợi hại như vậy mà cũng bị thương nghiêm trọng, có thể thấy tình hình chiến đấu có bao nhiêu nguy hiểm.
Là nhân viên của văn phòng, nhưng bọn họ lại không thể giúp đỡ được gì, tâm trạng của hai người nặng nề tạm tời rời khỏi gian phòng.
Nước ở đây không đủ dùng, lão trưởng thôn bảo vợ đưa tới một chậu nước ấm nhỏ, Hạ Tuy dùng khăn mặt lau rửa vài nơi trên người, lúc này mới thay quần áo.
Nói thật, lúc trước nửa người trên không mặc quần áo lại bị người khác tới gần, cảm thấy không thoải mái chút nào.
Sau khi thay quần áo, Hạ Tuy lại gọi lão trưởng thôn, vốn muốn nói với bọn họ tình hình trên núi hiện nay, nhưng không nghĩ rằng Hắc Sơn đã nói với các thôn dân rồi.
"Hạ trưởng phòng, kính nhờ cậu nói cho chúng tôi biết thật ra Sơn thần đã xảy ra chuyện gì, trước kia chúng tôi đều cho rằng Sơn thần đời đời lưu truyền tới nay không phải là thần." Mà là Sơn quỷ làm hại bọn họ không thể tự do chỉ có thể chịu cảnh sinh hoạt nghèo khổ.
Sáu vị trưởng thôn còn lại cũng sôi nổi phụ họa, mong muốn Hạ Tuy có thể giải thích nghi hoặc của bọn họ.
Hạ Tuy suy nghĩ một chút, lại hỏi Tiểu Uông xem tình huống này có thể cho mọi người biết hay không.
"Bọn họ vốn là người ở Hắc Sơn, Hắc Sơn xảy ra những sự kiện thần quái cũng không ít, có thể cho bọn họ biết tiền căn hậu quả, còn nếu có người truyền ra ngoài, bộ môn liên quan sẽ xử lý được."
Để bảo vệ Văn phòng hỗ trợ xã hội, bên trên phái một đội giải quyết hậu quả chuyên nghiệp đi theo hộ tống, nơi nào có mặt của Văn phòng thì nơi đó sẽ có người của đội hộ tống, bình thường những bình luận trên mạng xã hội đều sẽ có đội hộ tống đọc qua để tiện kiểm soát tình hình.
Một khi đã như vậy, Hạ Tuy cũng không cần giấu diếm, kể hết chuyện hơn một ngàn năm trước, mối quan hệ của miếu thờ và Hắc Sơn với Hắc Thủy cho các vị thôn trưởng biết.
"Hắc Sơn huynh nói với tôi, Thiên đạo phạt nó sau này tiếp tục bảo vệ người của Hắc Sơn, tôi thấy tất cả uế khi trên núi đều đã được sinh khí tách ra, Hắc Sơn huynh hẳn là bởi vì cố gắng hao phí tu vi của mình để bảo vệ các người cho nên được hưởng công đức, khôi phục tu vi, sau này hoa màu và nước trên núi đều sẽ được khôi phục lại bình thường."
Biết Hắc Sơn vì bảo vệ mọi người mà phải chịu nguy cơ bị uế khí cắn nuốt hầu như không còn, vài vị thôn trưởng còn xấu hổ che mặt khóc than, chờ ngh được Hắc Sơn còn bị trừng phạt, có vài vị thôn trưởng vô cùng sốt ruột.
"Hạ trưởng phòng, Sơn thần là vì bảo vệ chúng tôi, sao có thể bị trừng phạt được chứ!"
"Đúng vậy, coi như là liên lụy chúng tôi, nhưng cũng là do tên yêu quái Hắc Thủy kia hại Sơn thần, sao lại có thể nói Sơn thần bị Hắc Thủy theo dõi mà không bị Hắc Thủy hại thì lại có tội được!"
Mọi người vô cùng tức giận, Hạ Tuy thấy bọn họ thật lòng lo lăng cho Hắc Sơn, trên mặt bất giác lộ ra nụ cười.
Vốn dĩ muốn lên tiếng trấn an mọi người, có điều nghĩ tới gì đó, Hạ Tuy đột nhiên nghiên đầu nói với không khí, "Hắc Sơn huynh, bây giờ huynh có nghe thấy chúng tôi nói không? Bọn người của trưởng thôn rất lo lắng, huynh có muốn nói gì hay không?"
Mười mấy người trong nhà nhất thời kinh ngạc, sau đó hiểu được Hạ Tuy là có ý gì, khẩn trưởng im lặng chờ đợi.
Hạ Tuy lại gọi một tiếng "Hắc sơn huynh", giọng nói hàm hậu ngô nghê lúc này mới từ từ cất lên, "Các ngươi, các ngươi đừng nóng giận, cho dù không có trừng phạt, ta cũng nguyện lòng bảo vệ các ngươi."
Nói xong Hắc Sơn im lặng, giọng nói lại có chút mất mạc, rồi lại cố lấy lại tinh thần, "Có điều sau này các người có thể đi ra ngoài sinh sống, nghe nói thành thị bên ngoài có rất nhiều người, nhiều hơn cả một vạn trấn nhỏ phồn hoa nhất của chúng ta ở đây, các người đi ra ngoài nhất định có thể sống tốt hơn.
Năng lực của ta có hạn, các người đi xa ta sẽ không có cách nào bảo vệ các người nữa, có điều không sao cả, các người có yêu cầu gì có thể trở về tìm ta."
Hắc Sơn nghĩ mọi người chắc chắn đều sẽ dọn đi, rồi sẽ không muốn trở về nữa, dù sao nhiều năm như vậy, đều là do nó cố tình giữ mọi người lại trên núi.
Nghĩ đến sau này trên núi sẽ không có người nói chuyện hay sinh sống nữa, Hắc Sơn rầu rĩ không vui, không muốn nói chuyện.
Bọn người lão trưởng thôn cũng vội vàng tỏ vẻ những người trẻ tuổi có thể sẽ đi ra ngoài, nhưng thế hệ của bọn họ nhất định sẽ ở lại, Hắc Sơn chính là nguồn gốc của bọn họ, lá rụng về cội, bọn họ còn có thể đi đâu được?
Hắc Sơn không dám tin, sau khi xác định thì vui phát điên, mặt đất cũng chấn động một chút, làm đám người già sợ tới mức vội vàng đỡ tường đỡ bàn.
Hạ Tuy đỡ trán, "Hắc Sơn huynh, nếu huynh muốn để bọn họ sinh sống ở đây, thứ trước tiên cần thay đổi chính là huynh đừng có nhích tới nhích lui, nếu bây giờ tu vi của huynh đã khôi phục, không bằng thử ngưng tụ bản thân mình thành từng đồ vật, hoặc là cành cây ngọn cỏ, động vật gì đó."
Hắc Sơn hưng trí bừng bừng thử xem sao, kết quả cả buổi đều không được, lúc này mới ngượng ngùng tỏ vẻ sau khi mình được Thiên đạo thưởng cho thì đã dùng hơn một nửa sinh khí khôi phục mọi thứ trên núi, phải đợi qua một thời gian ngắn từ từ khôi phục lại thử lần nữa xem sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!