Chương 117: Lời mời

Từng ngày từng ngày trôi qua, động thái của hai gia tộc mỗi lúc một lớn, giao tranh ngày càng rõ ràng, sự ảnh hưởng ngày một rộng. Cục diện đối đầu khiến thế giới không ngừng biến động, hỗn loạn bắt đầu hình thành.

Thị trường cổ phiếu biến động với tốc độ chóng mặt, buổi sáng còn tăng lên mấy trăm điểm, đến chiều đã rớt xuống đáy vực. Chỉ số không ngừng nhảy lên nhảy xuống khiến thị trường cổ phiếu sốt sình sịch. Tuy người dân thường không biết đến sự chia rẽ trong giới hắc đạo nhưng chỉ riêng chuyện thị trường cổ phiếu không ổn định đủ khiến tất cả mọi người lo lắng bất an.

Chỉ số kinh tế không ngừng tuột dốc, mậu dịch xuất nhập khẩu của các nước bắt đầu tăng thuế quan, hoặc là ngừng cung ứng, giá dầu thô tăng đột biến, vật giá tăng lên, lạm phát bùng nổ. Tất cả những điều này khiến lòng người không khỏi nơm nớp lo sợ.

Chốc chốc lại có nơi này bị nổ tung, nơi kia bị đốt cháy. Do tin tức bị phong tỏa nên người bình thường không biết, chỉ có giới hắc đạo là hiểu rõ, thần tiên đánh nhau, người phàm gặp nạn.

Do hai nhà đều có rất nhiều gia tộc trực thuộc, mối quan hệ dây mơ rễ má phức tạp vô cùng nên khi chính thức đối địch, các mối quan hệ ở bên dưới càng trở nên hỗn loạn. Cả giới hắc đạo điên cuồng, hai vị lão đại đứng đầu đối địch, người ở bên dưới sợ không theo kịp nhịp bước nên vội ra tay trước. Vì vậy Tề Gia và Lam Bang vẫn chưa chính thức dùng thủ đoạn với nhau, các thế lực ở bên dưới đã loạn như không thể loạn hơn.

Hôm nay tôi diệt anh, ngày mai anh hủy tôi, ai là kẻ địch, ai là đồng minh đều không thể phân biệt rõ.

Gió lớn nổi lên, mây đen cuồn cuộn, cả thế giới biến đổi trong chốc lát. Hai nhà sản xuất vũ khí tranh đấu làm cả thế giới xáo trộn, mặc dù người dân bình thường không hề hay biết.

"Hôm qua Tề Gia đã xóa bỏ một đường dây ma túy của Lam Bang, đại khái cắt đứt bảy phần trăm nguồn thu nhập của Lam Bang". Tại đại bản doanh Tề Gia, Phong Vân William ngồi trên ghế sofa khoanh hai tay trước ngực. Cậu bé có gương mặt trong sáng đáng yêu nhưng từ miệng thốt ra tin tức nóng hổi nhất.

Ly Tâm gật đầu: "Nhưng Tề Gia cũng bị thiệt hại một nhà máy vũ khí. Hai nhà coi như huề nhau".

Phong Vân William lắc đầu: "Không thể tính như chị. Một nhà máy vũ khí tuy lớn, nhưng chỉ cần sản xuất lại là được. Còn việc kinh doanh ma túy của Lam Bang, tổn thất không chỉ là đồng tiền mà phạm vi liên quan rất rộng, bên Đông Nam Á bây giờ loạn hết cả lên rồi".

Ly Tâm tiếp lời: "Lam Bang làm ăn tạp nham quá, vì vậy thiệt hại cũng lớn như phạm vi hoạt động".

Phong Vân William ừm một tiếng rồi nói tiếp: "Chị có thể nhìn ra điểm này, không tồi. Tuy hai gia tộc đều là nhà sản xuất vũ khí, nhưng Lam Bang còn kiêm thêm nhiều nghề khác, nhìn bề ngoài thế lực của Lam Bang có vẻ lớn hơn Tề Gia. Nhưng nếu bị động chạm đến, Lam Bang dễ bị sụp đổ hơn. Tôi nghĩ đây là lý do tại sao Tề Gia chỉ tập trung sản xuất vũ khí, những thứ khác không thèm bận tâm, một nghề cho chín còn hơn chín nghề, đó mới là vương đạo".

Thấy Phong Vân William nói có lý, Ly Tâm liền ngồi xuống bên cạnh cậu bé, cô ôm chiếc gối tựa cau mày hỏi: "Hai nhà thật ra chưa phải tiêu hao nhiều lắm, nhưng tôi không ngờ bên ngoài lại bị ảnh hưởng lớn đến mức này".

Bây giờ ở Tề Gia vẫn bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng từ những người liên tục ra ra vào vào Tề Gia, có thể thấy cục diện tương đối nghiêm trọng.

Tề Mặc mỗi ngày đều ở Tề Gia, sắc mặt hắn vẫn lạnh lùng vô cảm như bình thường, nhưng chính phủ các nước không ngừng gọi điện thoại liên lạc, trao đổi thông tin. Đám Hồng Ưng và Bạch Ưng họp bàn suốt ngày, Ly Tâm cũng có thể đoán sự việc không đơn giản.

Phong Vân William tựa người vào thành ghế sofa, cậu bé nở nụ cười nhàn nhạt: "Từ hôm bắt đầu động thủ đã biết có ngày hôm nay, chị sợ rồi à?"

Ly Tâm lắc đầu: "Tôi không phải sợ, mà chỉ cảm thấy sự việc căng quá".

Thấy Ly Tâm nhăn mặt nhíu mày, Phong Vân William nhìn cô chăm chú, cậu ta nói bằng một giọng điệu không hề châm chích hay cười nhạo như thường thấy: "Bây giờ mới bắt đầu, mới chỉ động đến một góc nhỏ của núi băng. Đợi đến khi hai bên đối đầu toàn diện, chỉ e là thế giới này sẽ được phân chia lại".

Ly Tâm không tiếp lời, đến bây giờ cô mới biết, vụ này không đơn giản là cuộc đối đầu của hai gia tộc hào môn hắc đạo như cô tưởng mà sự ảnh hưởng của nó lan ra toàn thế giới. Dầu lửa, vũ khí, hắc đạo hàng đầu đều không phải trò đùa, cuộc đua tranh này lại liên quan đến cả ba thứ đó, có thể tưởng tượng phạm vi ảnh hưởng lớn đến mức nào.

Ly Tâm thở dài: "Nếu chỉ là đua tranh về thế lực thì tôi thấy chẳng là gì, cùng lắm ai có bản lĩnh người đó thắng cuộc. Bây giờ dính dáng đến nhiều người như vậy, tôi chẳng còn ham thắng lợi nữa".

Phong Vân William cười nhạt: "Đã đến nước này rồi mà muốn quay đầu, chị nghĩ có thể nào không?"

Ly Tâm lắc đầu: "Tôi chưa từng nghĩ sẽ quay đầu, mà bây giờ cũng chẳng quay lại được nữa".

Nghe Ly Tâm nói vậy, Phong Vân William cất giọng nghiêm túc: "Đây chính là hiện thực, nếu không thể tiêu diệt Lam Bang, cục diện sẽ càng tồi tệ hơn. Vì vậy bây giờ xem thế lực của ai lớn hơn, thủ đoạn của ai lợi hại hơn".

Hậu quả của việc gió lớn nổi lên mây mù kéo đến, Tề Mặc và Lam Tư đã định liệu từ lâu. Vì vậy Lam Tư mới không chịu trở mặt công khai đối địch Tề Mặc, anh ta chỉ lặng lẽ tiến hành trong bóng tối, không để Tề Mặc bắt thóp. Nhưng vụ Kim Tự Tháp Lam Bang đã quá hống hách, bọn họ tưởng có thể chôn Tề Mặc ở trong đó. Chỉ cần Tề Mặc chết, Tề Gia sẽ như rắn mất đầu và không thể đối chọi với Lam Bang. Vì vậy bọn họ mới bất chấp tất cả.

Nhưng bọn họ không ngờ Tề Mặc có thể thoát chết, đến lúc này nhân chứng vật chứng đều đủ cả. Tề Mặc có lý do để chiếm thế thượng phong. Nếu không trở mặt sẽ rơi vào tình cảnh bị Tề Mặc áp chế, vì vậy Lam Tư mới trực tiếp trở mặt với Tề Mặc, cuối cùng dẫn đến cục diện ngày hôm nay.

Hai vị lão đại còn ngồi nguyên vị trí, thế lực của hai nhà vẫn còn mạnh. Bao nhiêu năm nay chưa từng xuất hiện cuộc đối đầu tương tự, đây là lần đầu tiên lịch sử giới hắc đạo xuất hiện giao tranh quy mô lớn như vậy.

"Bé này, tôi phát hiện em hình như chẳng bận tâm? Em không oán hận chút nào sao?" Ly Tâm đột nhiên mở miệng hỏi Phong Vân William.

Phong Vân William đen mặt: "Đừng có gọi tôi là bé". Ly Tâm nhíu mày nhìn Phong Vân William, cô mỉm cười: "Bé này!"

Phong Vân William càng tối sầm mặt, cậu ta trừng mắt với Ly Tâm một lúc, hừ một tiếng rồi bày ra bộ dạng người lớn không chấp nhặt trẻ con: "Tôi có gì đáng oán hận chứ? Hận Tề Gia ư, chỉ là thắng làm vua thua làm giặc mà thôi. Tôi chẳng có tình cảm với gia tộc William. Người của Tề Gia không tiêu diệt bọn họ, sớm muộn cũng có ngày tôi động thủ. Còn bận tâm hả? Tôi phải bận tâm gì chứ. Cục diện ngày hôm nay là kinh điển trăm năm khó gặp".

Ly Tâm bất giác lườm Phong Vân William. Xem ra nói chuyện tình cảm với người thuộc giới hắc đạo là sai lầm như kiểu "đàn gảy tai trâu". Tuy cô không phải là người dễ mủi lòng nhưng chứng kiến cục diện hỗn loạn, hai nhà còn chưa bị làm sao, bên dưới đã khói mù dày đặc, vô số người bị ảnh hưởng. Cô không phải là kẻ nhẫn tâm, không cam lòng nhìn thấy cảnh tượng đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!