Beo Đốm giựt roi lại, nhưng đầu roi kia bị quản gia nắm chặt trong tay, giựt mãi mà không nhúc nhích được nửa phân. Nếu là lúc bình thường, rất có thể gã sẽ tỏ ra kinh ngạc về công phu của lão quản gia kia, thì ra lão không phải đèn cạn dầu.
Nhưng lúc này đã lỡ có vài chén rượu lót dạ, lại còn bị người sỉ nhục, lửa giận trong bụng lập tức bùng lên.
Sống giữa thời loạn, tuyệt đối không thể đắc tội người của quân đội, hiện giờ đang lúc chiến tranh, cho dù mình có quen biết ít nhiều quan lớn đi chăng nữa thì cũng chẳng bằng một khẩu súng trên tay người ta.
Nhưng lão quản gia này của Nhị Nguyệt Hồng, hóa ra cũng là dạng hiếp đáp người khác như thế, cục tức này gã nuốt không trôi.
Beo Đốm một tay ghìm roi, một tay lần xuống chiếc ruột tượng dưới lớp mã quái mò lấy con dao găm, hung tợn nói:
"Đắc tội rồi, nếu đã là quản gia Hồng phủ, chi bằng xin tiễn thêm đoạn đường nữa, chúng tôi cơm no rượu say, lú lẫn không tìm được đường đi."
Đám thuộc hạ thấy hành động này của Beo Đốm, biết lão đại chúng đã động sát tâm rồi, tất cả đều sa sầm mặt, đưa tay lần xuống dưới ruột tượng. Quản gia vừa liếc nhìn, lập tức buông roi xuống, tươi cười nhận lỗi:
"Không dám giấu các ông, tôi đây còn phải quay về hầu. Thế này đi, tôi xin để đứa ở này tiễn đường các ông, không dám thất lễ."
Dứt lời, Trần Bì liền bước ra vái chào. Quản gia lại nói tiếp:
"Tiễn mấy ông đây ra khỏi thành, đi đường không cần vội, cứ men bờ sông mà đi, để các ông tỉnh rượu. Nhớ cho rõ, đây là các ông lớn đã tặng nhà ta rạp hát đấy, phải tiếp đãi thật chu đáo nghe chưa."
Nói đoạn, quản gia xoay người đi vào trong. Beo Đốm đâu có chịu để yên, xông tới định tóm lấy lão quản gia, đứa đầy tớ gọi là Trần Bì kia lập tức tiến đến một tay chặn Beo Đốm lại:
"Thưa ông, gió đêm lạnh lắm, chúng ta mau đi thôi." Một câu này quản gia không nghe được, ông đã vào trong nội đường rồi.
Trương Khải Sơn vẫn đứng trước sân khấu, trong lòng đang nhớ lại chuyện xảy ra ban nãy. Người trong phủ nhà Nhị Nguyệt toàn là người già, đã theo hầu đến mấy đời rồi, thân thiết như họ hàng, lại trung thành và tận tâm với Nhị Nguyệt Hồng, chỉ có điều không tránh khỏi dông dài.
Vừa nghe tiếng quản gia đã quay lại, định bảo ông đi giục Nhị Nguyệt Hồng một chút, thì chợt nghe trên sâu khấu có tiếng vén màn châu lách tách.
Nhị Nguyệt Hồng mặc trang phục thường ngày, hóa trang chưa tẩy, đã bước ra rồi.
"Ôi chao, khách quý đến, chẳng phải Phật gia không thích nghe tuồng đấy ư? Cớ sao lại nhớ đến vườn Lê(*) chốn này?" Nhị Nguyệt Hồng phất tay ra dấu với lão quản gia, quản gia bèn lui xuống.
Đôi mắt anh quan sát Trương Khải Sơn, đôi mắt rất sáng, lại mơ hồ toát lên đầy vẻ uy nghi, người xuống đất mà lại có đôi mắt sạch sẽ đến nhường vậy, quả thực khiến Trương Khải Sơn âm thầm rung động.
Có việc muốn nhờ.
Trương Khải Sơn ăn ngay nói thật. Đứng trước mặt người khôn ngoan, dù chỉ một chút lưỡng lự nho nhỏ cũng dễ khiến người ta đề phòng.
Nhị Nguyệt Hồng cười một tiếng, Trương Khải Sơn cũng thầm cười, ông ta mà có việc muốn nhờ, người khác cũng chẳng dám nhận bừa. Cửu Môn Trường Sa thế lực khổng lồ, quân Nhật đánh tới, bất kể là chạy hay trốn, cả đám bọn họ nhất định đều không khỏi dính líu với nhau.
Vào thời điểm này mà ông ta muốn nhờ tới mình, chắc chắn mình không thoát khỏi liên quan đến vụ việc này rồi, chỉ cần nhúng tay vào, làm gì có cái gì là chuyện nhỏ chứ.
Vì vậy, không đợi Nhị Nguyệt Hồng hỏi gì thêm, Trương Khải Sơn đã nói thẳng một mạch toàn bộ câu chuyện ở trạm xe lửa hồi sáng.
Sau đó nói tiếp:
"Trong thành Trường Sa này, hàng thời Nam Bắc triều, Nhị gia là thạo nhất, cho nên đặc biệt đến đây xin chỉ giáo."
Nghe xong, Nhị Nguyệt Hồng không chút biến sắc, lẳng lặng nhìn Trương Khải Sơn, nói:
"Chỉ thế thôi? Phật gia, giao tình giữa chúng ta đâu có ít, lời nói ra không cần phải phân nặng nhẹ."
Trương Khải Sơn vẫn nhớ Nhị Nguyệt Hồng từng nói với mình rằng, ngay khi lần đầu tiên nhìn thấy cái gã người miền Bắc này, anh liền biết đằng sau con người này có rất nhiều câu chuyện, kết giao bằng hữu cũng là vì dạng người như thế rất thú vị, dù sao cũng chẳng phải người xấu.
Một câu nói này khiến ông ta hết sức cảm động. Bởi vậy, sở dĩ ông ta chỉ kể có một nửa câu chuyện, là vì chuyện đằng sau cái đê thêu thùa kia không phải thứ mà Nhị Nguyệt Hồng muốn nhắc đến. Nếu như Nhị Nguyệt Hồng đã nói đến nước này, vậy mình cũng không phải suy nghĩ nhiều gì nữa.
Nói rồi bèn ném cái đê về phía Nhị Nguyệt Hồng. Nhị Nguyệt Hồng vừa ngước mắt nhìn, lông mày liền khẽ nhíu lại, tay áo che mu bàn tay, ngón tay búng một cái, bắn cái đê trở lại đúng hướng Trương Khải Sơn, Trương Khải Sơn giơ tay bắt lấy.
Nhị Nguyệt Hồng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!