Sau khi Chu Đường Như chọn lựa cẩn thận xong thì đã quyết định rằng ngày cưới của Thư Uyển và Giang Yến sẽ được tổ chức vào đầu mùa xuân năm sau.
Song họ không dự định mở tiệc chiêu đãi khách khứa.
Bởi lẽ Giang Yến nghĩ rằng cha mẹ ruột của Thư Uyển đã qua đời cả rồi, mà trong lúc cưới hỏi có nhiều chuyện phải cần đến người thân ruột thịt nên nếu làm tiệc chiêu đãi thì sẽ phần nào khiến cô thấy tổn thương.
Dẫu cô luôn bảo rằng không sao cả, dẫu cô nói rằng những năm qua mình đã quen với việc trưởng thành một mình rồi nhưng Giang Yến vẫn không muốn đoá hồng mà mình khó khăn lắm mới ôm lại được trong bàn tay phải chịu thêm bất kỳ chông gai nào, và cũng không muốn người khác bàn ra nói vào gì về cô, vậy nên trước đó anh đã bàn bạc với gia đình mình rằng hãy để mọi chuyện trong hôn lễ cho anh và Thư Uyển quyết định.
Cha mẹ Giang Yến là kiểu người rất cởi mở, không bảo thủ, hai người họ tôn trọng ý kiến của những thế hệ trẻ này.
Còn Thư Uyển thì cô không thích những buổi tiệc có nhiều người tham gia lắm, cứ cảm thấy việc tổ chức đám cưới rất phiền phức nên cuối cùng vào ngày cưới cô chỉ đến nhà họ Giang, cùng Giang Yến và những bạn bè thân thiết của mình ăn bữa cơm như ngày thường, nhận lấy mấy món quà và tiền mừng từ những phụ huynh trong nhà, sau đó mới mời những người bạn xã giao mở tiệc ăn uống.
Mặc dù không tổ chức đám cưới theo nghĩa truyền thống nhưng Giang Yến đã công bố chuyện mình kết hôn với mọi người từ lâu rồi, dành cho Thư Uyển đầy đủ về mặt nghi thức.
Vào ngày cưới, anh và cô ký tên vào tờ giấy kết hôn, sau đó còn mua một khung ảnh lồng hai tờ giấy kết hôn ấy vào để ở nơi dễ thấy nhất trong phòng làm việc.
Giang Yến hạ bút viết một dòng chữ Khải màu đen trên tờ giấy đỏ in chữ HỶ ấy: "Hai họ liên hôn, cùng nhau hẹn ước, kết thành mối nhân duyên tốt đẹp, xứng đôi vừa lứa. Gắn bó keo sơn, nguyện ước bên nhau đến bạc đầu. Ghi lại tình yêu đôi lứa tốt đẹp này vào sổ uyên ương như lời hẹn thề khắc trên lá đỏ đặng chứng minh điều này."
Sau này mỗi lần Thư Uyển thấy câu này thì cô đều nhớ đến ngày cưới vào ngày hôm nay, cô đi theo Giang Yến đưa họ hàng và bạn bè thân thiết đến chúc phúc ra về, sau đó anh lái xe chở cô về căn nhà tân hôn mà Chu Đường Như đã chuẩn bị cho hai người họ.
Nhà tân hôn này là một căn biệt thự ba tầng kiểu Trung Hoa, nằm giữa hoa viên Xuyên Lan và nhà cũ của nhà họ Giang.
Trước đó Giang Yến đã gọi người đến trang trí xong hết rồi, vậy nên dù chỉ ngồi trong xe nhưng Thư Uyển vừa ngó sang đã trông thấy chữ "Hỷ" màu đỏ dán trên cánh cửa gỗ đỏ ấy, khoảng sân trước nhà cũng bật đèn sáng trưng.
Ngày hôm ấy Giang Yến đã tự mình bế cô xuống xe, anh bồng cô đi vào nhà, giúp cô cởi đôi giày cao gót xinh đẹp nhưng làm đau chân cô ra.
Anh dẫn cô đi vào phòng làm việc.
Đưa cho cô xem tờ giấy chứng nhận kết hôn, cùng cô đọc lời thề, cuối cùng anh nắm tay cô cầm bút ký tên cô xuống tờ giấy chứng nhận kết hôn ấy, sau đó mỉm cười khẽ nói rằng: "Vợ à, tân hôn vui vẻ."
*
Xuân vừa đi là Thư Uyển và Giang Yến đã chính thức bắt đầu cho chuyến đi hưởng tuần trăng mật của hai người.
Tuần trăng mật này kéo dài hơn nửa năm trời. Hai người họ đi du dịch trong nước trước, đầu tiên là đến biên giới Tây Bắc để được tận mắt nhìn thấy sa mạc rộng lớn im ắng và vắng vẻ đến độ nào, sau khi đi du lịch trong nước xong thì ngoài chuyến đi đến London và Pháp mà họ đã từng đi cùng nhau ra thì lần này họ còn đến Berlin, Venice, biển Aegean, Tây Ban Nha và các thành phố đặc sắc khác.
Điểm dừng chân cuối cùng trong tuần trăng mật này là Zurich, thành phố ở Thuỵ Sĩ.
Vào hôm cuối cùng của chuyến đi Zurich, Giang Yến bắt buộc phải tham gia một cuộc họp trực tuyến.
Thư Uyển sợ buồn nên cô không chịu ở trong phòng nữa, mà thay bikini chuẩn bị ra bể bơi ngoài trời của khách sạn tắm một lát.
Giang Yến đang nói liên tục với mấy người trong cuộc họp, cô cũng không muốn làm phiền anh nên mặc bikini xong thì đi thẳng ra ngoài phòng khách luôn.
Anh đang bàn chuyện với mấy người trong video, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thư Uyển đang quay lưng về phía mình, quần bikini mỏng tanh ôm trọn lấy c*p m*ng tr*n lẳn của người con gái, đôi chân thon dài trắng nõn tuyệt đẹp ấy như phát sáng dưới ngọn đèn rực rỡ, những đường nét mỹ miều khoe trọn ra hết trông quyến rũ không thôi.
Giang Yến nheo mắt lại.
Đúng lúc này Thư Uyển cũng đã bỏ hết đồ vào túi xách, cô đứng thẳng dậy quay sang nhìn anh, ra dấu cho anh: "Em đi bơi đây."
Giang Yến hơi hé môi, đang định lên tiếng thì người đang báo cáo bất ngờ gọi anh: "Sếp Giang, anh thấy kế hoạch này được không ạ?"
Tiếng này vừa cất lên là ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào Thư Uyển của Giang Yến cũng bị buộc phải dời về màn hình.
Anh trình bày ngắn gọn ý kiến của mình về kế hoạch mua lại công ty, nhưng chưa kịp nói xong thì đã thấy Thư Uyển khoác áo choàng tắm xách túi xách đi ra khỏi phòng.
Tiếng khoá cửa vọng vào, bóng dáng của Thư Uyển cũng biến mất tăm.
Tốc độ nói chuyện của Giang Yến cũng chậm lại rất nhiều, bởi lẽ bây giờ trong đầu anh chỉ nghĩ đến bộ bikini màu đen gợi cảm kia của vợ mình thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!