Chương 85: NGOẠI TRUYỆN 1

Ngày hôm sau sau màn hôn cầu ấy, Giang Yến và Thư Uyển đi đăng ký kết hôn. 

Hôm đó Thư Uyển vẫn đang say giấc nồng thì bị Giang Yến mạnh mẽ bế vào phòng tắm.

Anh buộc tóc cho cô, nặn sữa rửa mặt cho cô, còn chuẩn bị cả bàn chải đánh răng cho cô.

Thư Uyển mắt nhắm mắt mở, não vẫn mơ màng chưa hoạt động hết công suất. Cô nhìn anh nắm tay cô trét một miếng sữa rửa mặt màu trắng cỡ móng tay vào lòng bàn tay của mình, nghe anh khẽ nói là: "Rửa mặt nào Uyển Uyển."

Người con gái nửa tỉnh nửa mơ ngẩng đầu lên nhìn quầng thâm dưới mắt của mình, cô ỉu xìu, mệt mỏi ngáp một cái.

Hốc mắt phút chốc giăng đầy nước mắt, lông mi Thư Uyển run run ép mình phải tỉnh táo lại, sau đó cô làm ướt lòng bàn tay rồi xoa xoa, mãi đến khi xoa thành bọt thì lúc này mới thoa lên má.

Giang Yến dựa vào cánh cửa trong phòng tắm nhìn đôi mắt ngái ngủ và dáng vẻ rửa mặt chậm rì ấy của cô, cười khẽ: "Buồn ngủ đến vậy à?"

Thư Uyển không trả lời, sau khi rửa mặt xong thì cô lấy khăn lau sạch nước còn đọng trên mặt, xong xuôi mới từ tốn quăng cho anh ánh mắt coi thường: "Anh nói xem?"

Thấy cô bất mãn như thế thì Giang Yến lại cười khẽ: "Lỗi anh, hôm qua không nên giày vò em đến tối muộn như vậy."

Anh lại thở dài: "Biết vậy chỉ làm một lần thôi."

Chỉ làm một lần?

Có lần nào mà Giang Yến làm một lần đâu.

Thư Uyển cảm thấy anh cố ý, chứ không thì tại sao anh lại nói như vậy cơ chứ, cô lí nhí hờn dỗi: "Giày vò em cho đã xong còn bắt em dậy sớm đi đăng ký kết hôn nữa."

"Anh có phải người không đấy hả Giang Yến?"

Giang Yến bĩu môi giả vờ vô tội: "Anh làm vậy là do sợ Uyển Uyển đổi ý không muốn lấy anh nữa thôi."

Nhưng ngay sau đó, vừa nghĩ đến cảnh xíu nữa thôi là có thể đến cục dân chính là anh đã tươi tắn phơi phới trở lại: "Mà thôi, đợi hôm nay chúng mình đi đăng ký kết hôn xong thì dù em có đổi ý thì vẫn là vợ hợp pháp của anh thôi."

Thư Uyển đánh răng, vì bị bắt dậy sớm nên giờ cô vẫn còn giận lắm, vậy nên không thèm suy nghĩ đã đớp lại Giang Yến: "Kết hôn thì cũng ly hôn được thôi."

Giang Yến tức thì ngẩn ngơ.

Kết hôn, thì cũng ly hôn được…

Anh nhìn cô, nụ cười trên môi phút chốc cứng lại.

Người con gái cũng nhận ra mình vừa nói vớ va vớ vẩn nên vội vàng quay sang nhìn anh: "Xin lỗi anh, em không có ý đó đâu."

Ánh sáng trong mắt Giang Yến biến đổi liên tục, cuối cùng ánh sáng ấy tắt dần, anh cụp mắt nói: "Hoá ra Uyển Uyển nghĩ rằng chúng ta sẽ ly hôn."

Anh lí nhí, giọng nói nghe thì nhẹ nhàng nhưng không tài nào giấu được hụt hẫng trong ấy.

"Em không có ý đó." Thư Uyển vội vàng giải thích, "Em nói người khác đó ạ."

Nhưng Giang Yến không nói tiếp chủ đề này nữa mà chỉ trầm giọng nói là em rửa mặt đi, anh ra ngoài đợi em rồi quay lưng bước ra khỏi phòng tắm.

Người con gái nhanh chóng đuổi theo, túm lấy áo của anh: "Giang Yến, anh giận rồi ư?"

Giang Yến trầm giọng: "Anh không giận."

Thư Uyển đi vòng đến trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn anh: "Anh giận rồi."

Giang Yến cụp mắt, từ đầu đến cuối không hề nhìn vào ánh mắt của Thư Uyển.

Thật ra cũng không nói là giận được, chỉ là anh không ngờ cô sẽ nói những lời như vậy với anh thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!