Cuối tháng 9, viện bảo tàng nghệ thuật của Thư Uyển chính thức trang hoàng xong.
Vì được hoàn thành vào tháng 9 nên Thư Uyển đã đặt tên cho viện bảo tàng nghệ thuật của mình là "Sắc thu xao xuyến".
Vào ngày công bố viện bảo tàng bắt đầu hoạt động, Thư Uyển đã bảo Ninh Vũ chụp đại mấy bức tranh trong viện bảo tàng nghệ thuật đăng lên trang Weibo chính thức và đăng lên các nền tảng mạng xã hội khác của bọn họ.
Thư Uyển vào tài khoản của mình chia sẻ những ảnh đó về trang cá nhân, nói rằng hoan nghênh mọi người đến dự buổi khai trương chính thức của viện bảo tàng nghệ thuật, cô còn đính kèm một dòng giới thiệu ngắn gọn.
Vì buổi triển lãm đầu tiên này tổ chức vào mùa thu nên "Sắc thu xao xuyến" được trang trí theo phong cách cổ điển nhẹ nhàng. Viện bảo tàng nghệ thuật của Thư Uyển tổng cộng có bốn tầng, tầng một, tầng hai và tầng ba là nơi trưng bày những bức tranh theo những chủ đề khác nhau, còn tầng bốn là nhà hàng kiểu phương Tây, chuyên cung cấp bữa trưa và trà chiều.
Giờ mở cửa là từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, cũng gần tương tự với giờ mở cửa ở phòng trưng bày bên kia nên dù Hạ Mãn Nguyệt không đi du lịch thì vẫn thiếu nhân lực như thường, vậy nên Thư Uyển đã tuyển thêm hai sinh viên vừa tốt nghiệp học viện mỹ thuật để họ hỗ trợ cho "Sắc thu xao xuyến".
Thư Uyển chọn ngày 1 tháng 10 để khai trương "Sắc thu xao xuyến".
Ngày hôm ấy cũng trùng hợp là ngày sinh nhật của cô.
Thật ra từ trước đến giờ cô không quan tâm đến ngày sinh nhật của mình lắm, vì cô luôn nghĩ rằng ngày mà mình sinh ra ấy là ngày khởi đầu cho mọi đau khổ sau này của Hạ Thu Nhã.
Vậy nên cô không nói cho những người khác rằng ngày Quốc Khánh hôm ấy cũng chính là ngày sinh nhật của cô. Sau khi kết thúc lễ khai trương xong thì có một số khách đến chúc mừng đã ra về, Thư Uyển kêu Ninh Vũ dẫn theo hai trợ lý mới ra ngoài ăn liên hoan đi.
Còn về phần Thư Uyển, cô đợi họ đi xong thì quay lại dọn dẹp lầu một thêm lần nữa.
Sau khi dọn dẹp xong hết mọi thứ thì cô ngồi xuống bậc thềm làm bằng gạch pha lê ở tầng một, nhìn ánh đèn rực rỡ lung linh mà lòng chợt cảm khái không thôi.
Vì cô bỗng nhớ về khoảng thời gian vô cùng khó khăn khi đi du học ở Pháp kia.
Lúc ấy tài chính Thư Uyển sắp cạn kiệt, vừa bận học mà ngày nào cũng phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi.
Một ngày nọ, cô nghe những người bạn cùng lớp đang thảo luận về việc sau khi tốt nghiệp thì họ nên làm gì, nên thành loại người thế nào, lúc nghe những câu ấy cô hoảng hốt mất mấy giây.
Mãi đến khi có người thình lình quay sang hỏi cô bằng tiếng Pháp rằng " Uyển, tốt nghiệp xong cậu tính làm gì á?".
Thì bấy giờ Thư Uyển mới ngồi trong phòng học suy nghĩ một hồi lâu, lúc nào cô cũng giữ suy nghĩ rằng tầm nhìn về tương lai của mình phải rộng lớn một chút thì mới bắt được thứ mình muốn, song nghĩ tới nghĩ lui thì trong đầu cũng chỉ có một đáp án duy nhất.
Cuối cùng cô cụp mắt cười nhạt, trả lời bạn cùng lớp: "Mình muốn mở một phòng trưng bày, hoặc mở một viện bảo tàng nghệ thuật. Mỗi một cái cây, mỗi một cọng cỏ bên trong đó đều phải là của mình."
Khi đó cô cân nhắc mãi mới nói ra nguyện vọng của mình, vậy mà trong chớp mắt nguyện vọng ấy đã thực sự trở thành hiện thực.
Hơn nữa giữa phòng trưng và viện bảo tàng nghệ thật cô không chọn một trong hai cái đó mà có được cả hai thứ đó.
Người con gái nghĩ như thế thì mặt mày dịu đi rất nhiều.
Ví tập trung suy nghĩ quá nên cô không chú ý tới có một chiếc Bentley màu đen đang đậu cạnh cây hoa quế ở ngoài "sắc thu xao xuyến".
Mãi đến khi cánh cửa bị người ta đẩy ra, chuông gió vang lên tiếng leng keng thì lúc này Thư Uyển mới hoàn hồn lại đứng lên, bước về phía cửa lễ phép chào đón: "Xin chào, hôm nay chúng tôi đã đóng cửa rồi ạ, nếu bạn muốn tham gia buổi triển lãm thì có thể quét mã QR ở cửa, theo dõi tài khoản chính thức của chúng tôi và đợi chúng tôi thông báo ngày diễn ra buổi triển lãm tiếp theo ạ."
Thư Uyển vừa nói xong thì người đàn ông đứng cạnh cửa cong môi cười khẽ: "Đến cả anh cũng phải hẹn trước sao Uyển Uyển?"
Lúc này Thư Uyển đang băng qua hành lang dài đi tới cửa ra vào, nghe thấy câu này thì bước chân cô phúc chốt đứng khựng lại.
Cô ngạc nhiên ngước mắt nhìn thẳng ra ngoài, thấy Giang Yến dù đang long đong mệt mỏi nhưng vẫn tươi cười, lúc này anh đang dịu dàng bịn rịn nhìn cô chăm chú.
Mấy tuần gần đây Giang Yến phải đi công tác ở nơi khác, sáng nay anh còn gửi tin nhắn nói cô rằng sợ là 11 giờ hoặc 12 giờ tối nay anh mới về đây được.
Nhưng giờ mới ba giờ rưỡi chiều mà anh đã bất ngờ xuất hiện ở cửa "sắc thu xao xuyến" rồi.
Thư Uyển ngơ ngác.
Giang Yến thấy cô đứng đơ ra đó một lúc lâu thì cười khẽ, trêu ghẹo: "Uyển Uyển đang cosplay hòn vọng phu đấy ư?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!