Chương 83: (Vô Đề)

Sau ngày lễ tang tới nay, Thư Uyển chưa gặp Kiều Thuỵ Dương lần nào.

Nghe Giang Yến nói là cậu cần thời gian để chữa lành vết thương trong lòng, vậy nên cậu đã nhốt mình ở trong nhà.

Có mấy lần Giang Yến đến thăm Kiều Thuỵ Dương nhưng lần nào cũng không gặp được cậu, cuối cùng sau khi biết trạng thái tinh thần của cậu vẫn ổn thì anh cũng làm ngơ để cậu đóng cửa ở nhà dài hạn.

Còn Thư Uyển thì cô vẫn đang tiếp tục bận rộn với mấy công việc ở phòng trưng bày.

Nhờ lần triển lãm và cuộc phỏng vấn trên tạp chí trước đó mà giờ Thư Uyển đã nổi tiếng khắp trong ngành, cũng đã nhanh chóng gia nhập hàng ngũ bậc thầy quốc hoạ thế hệ mới. Sau chuyện này có nhiều nhân sĩ trong ngành tìm đến hợp tác, muốn ký hợp đồng với cô đặng tổ chức một vài buổi triển lãm khác, còn không thì muốn cùng cô tổ chức một số buổi triển lãm nhỏ lẻ.

Tất nhiên cũng có rất nhiều người nổi tiếng trên mạng ưng ý cách Thư Uyển trang hoàng phòng trưng bày thành một màu nhã nhặn nên cũng ăn mặc quốc phục đến để check in.

Mới đầu Thư Uyển không quan tâm đến mấy chuyện này lắm, song số người đến phòng trưng bày càng ngày càng tăng, phòng trưng bày cũng theo đó ngày càng ồn ào, thậm chí có mấy người trong lúc chụp ảnh còn tuỳ tiện di chuyển đồ trang trí trong phòng trưng bày đi, rồi còn làm vỡ một bình hoa sứ mà thầy Lý tặng cho cô.

Mặc dù đối phương đã bồi thường gấp đôi cho Thư Uyển, người đó cũng xin lỗi cô rối rít nhưng cô vẫn thấy đau đầu vô cùng. Người con gái cảm thấy, cứ theo cái đà càng ngày càng có nhiều người nổi tiếng ghé thăm này thì phòng trưng bày mà cô dốc lòng lo toan không sớm thì muộn cũng bị thương mại hoá mất thôi.

Cô nghĩ đi nghĩ lại một hồi, cuối cùng quyết định đăng lên Weibo một thông báo rằng từ giờ sẽ từ chối không cho quay chụp nữa, cô cũng bảo Hạ Mãn Nguyệt và Ninh Vũ đi làm một tấm biển gỗ ghi cấm quay chụp treo ở lối vào phòng trưng bày.

Kết quả sau khi thông báo và làm biển gỗ xong thì nhiều blogger đã đứng ra "chỉ trích" Thư Uyển.

Nói là sau khi tác phẩm của cô nổi tiếng rồi thì danh tiếng của cô cũng theo đó tăng cao, chỉ có một cái phòng trưng bày thôi mà còn yêu cầu người tham quan triển lãm không được quay chụp, gì đâu mà làm lố quá.

Thư Uyển rất ít khi vào tài khoản mạng xã hội của mình, thường thì lúc nào cô cần đăng gì thì mới vào đó thôi, vậy nên lúc biết tin danh tiếng bị sụt giảm thì đã là tối chủ nhật rồi. Hạ Mãn Nguyệt và Ninh Vũ gửi ảnh chụp màn hình bài đó lên nhóm WeChat rồi hỏi cô xem có cần đăng bài giải thích hay không.

Thư Uyển ngó một lát, cuối cùng mở tài khoản Weibo của mình lên.

Quả nhiên có rất nhiều tin nhắn và bình luận được gửi đến, đa số đều hỏi tại sao cô không cho mọi người quay chụp trong phòng trưng bày.

Người con gái nằm trên đùi Giang Yến lướt xem mấy tin nhắn, bình luận và mấy video phỉ nhổ của các blogger, chợt trầm ngâm.

Lúc đầu Giang Yến vẫn chưa nhận ra tâm trạng đang thay đổi của cô, mãi đến khi anh đút một miếng dưa dấu nhỏ đến miệng cô mà cô vẫn không động đậy gì thì bấy giờ anh mới khẽ gọi: "Uyển Uyển?"

Thư Uyển vâng một tiếng, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Giang Yến tò mò: "Em đang xem gì mà tập trung vậy? Cũng không ăn dưa hấu luôn."

Thư Uyển bình tĩnh lướt tiếp: "Em đang xem người khác mắng em."

Giang Yến ngớ ra: "Ai mắng em?"

"Mấy blogger từng tới phòng trưng bày." Người con gái vừa nói vừa ngồi dậy, đưa điện thoại cho anh xem, "Nè, họ nói em ngạo mạn quá, tự dưng không cho quay chụp."

Giang Yến đọc mấy lời chỉ trích của những người ấy.

Anh nhíu mày để điện thoại lên bàn, an ủi cô: "Uyển Uyển đừng để mấy người này ảnh hưởng đến em, em mở phòng trưng bày nên em có quyền đặt ra quy định cho nó."

Vì sợ Thư Uyển để ý mấy tin đồn trên mạng nên anh dịu dàng nói tiếp: "Chúng ta đừng để những lời nói không hay này làm ảnh hướng đến tâm trạng của mình nhé em? Còn về mấy blogger này thì đợi anh một lát, anh sẽ tìm người liên lạc với họ để họ xoá video đi. Sau mấy hôm nữa sức nóng của đề tài này sẽ giảm thôi, sau đó không ai nói gì nữa đâu."

"Em không bị ảnh hưởng gì đâu, anh đừng tìm người xóa video làm chi, phiền lắm." Thư Uyển nhìn anh cười khẽ, con ngươi màu hổ phách đảo một vòng, hơi trầm ngâm, "Em đang suy nghĩ xem là liệu chúng ta có nên nhân cơ hội này mở một cửa hàng khác không đây nhỉ?"

Giang Yến: "Mở thêm chi nhánh cho phòng trưng bày à?"

Thư Uyển ngẫm nghĩ: "Không phải chi nhánh, em muốn tìm một mảnh đất để xây dựng viện bảo tàng nghệ thuật."

Giang Yến giơ tay vén sợi tóc loà xoà trước mặt cô ra sau tai, tò mò hỏi: "Bảo tàng nghệ thuật ư?"

Thư Uyển nhẹ nhàng vâng một tiếng, giải thích cho anh hiểu: "Về phòng trưng bày kia thì chủ yếu em muốn dùng để triển lãm tranh, tiếp đãi nhân sĩ trong ngành chứ không mở cửa cho công chúng. Còn viện bảo tàng nghệ thuật thì mở ra để mọi người đến tham quan và quay chụp, mỗi tháng sẽ thay đổi chủ đề triển lãm một lần, anh thấy sao?"

Giang Yến hiểu ý của cô, ủng hộ cô trăm phần trăm: "Ý tưởng này rất hay, anh thấy ổn lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!