Chương 82: (Vô Đề)

Vừa nhận được tin Lệnh Nghi chết bệnh là Thư Uyển và Giang Yến tức tốc lên máy bay về nước ngay trong ngày.

Thư Uyển biết sinh mạng của con người yếu ớt tới nhường nào, nhưng không ngờ tới mình và Lệnh Nghi mới chỉ gặp nhau một lần mà lần tiếp theo đã hay tin cô ấy trăng tàn hoa rụng* mất rồi.

*câu gốc là (Nguyệt Truỵ Hoa Chiết), nói về cảnh tượng buồn bã, hãy ám chỉ sự ra đi đột ngột của ai đó.

Giang Yến nói rằng Lệnh Nghi bị bệnh máu trắng.

Năm ấy khi vừa phát hiện ra thì lúc đó cô ấy mới chỉ vừa tốt nghiệp đại học.

Ngày ấy Lệnh Nghi đã nhận được thư trúng tuyển của một trường đại học âm nhạc ở nước ngoài, cô ấy chuẩn bị đi đào tạo chuyên sâu về đàn violon, hướng tới một tương lai tươi sáng của mình.

Nhưng không ngờ sau một trận sốt cao dài miên man thình lịch ập đến, một sinh mạng lẽ ra đang trong thời kỳ đương độ nở rộ lộng lẫy ấy lại phải nghênh đón trận tàn lùi ngay trong đêm.

Dẫu rằng khi ấy đã được chẩn đoán chính xác nhưng Lệnh Nghi vẫn luôn giữ tâm thái tích cực phối hợp trị liệu, dẫu mái tóc đen nhánh xinh đẹp đã rụng hết nhưng cô ấy vẫn nằm trên giường bệnh cười nhạt an ủi cha mẹ và bạn bè thân thiết của mình, cô ấy nói rằng không sao đâu, giờ không còn tóc nữa thì cô ấy mua đủ kiểu tóc giả về thôi, mỗi ngày thay đổi một kiểu khác cũng được.

Nhưng sau khi bị đau ốm mài mòn, Lệnh Nghi trở nên gầy guộc như que cửi, ý chí cũng dần tiêu tan.

Vì không thể chịu đựng được sự tra tấn về cả thể xác lẫn tinh thần nên cô ấy đã từng chọn cách kết liễu cuộc đời mình.

Ngày Lệnh Nghi tự sát, Kiều Thuỵ Dương đã ở bên cạnh cô ấy.

Cậu chàng ngồi trong phòng biểu diễn một trò ảo thuật mà mình mới học được cho cô ấy xem, cô ấy im lặng, không nói gì mà chỉ cười nhạt nhìn cậu biểu diễn, sau đó lừa cậu rằng mình đói rồi, bảo cậu mình muốn ăn hoành thánh ở một quán ăn cách nhà khá xa.

Từ trước đến nay lúc nào Kiều Thuỵ Dương cũng ngoan ngoãn vâng theo lời Lệnh Nghi hết, cậu vừa nghe cô ấy bảo muốn ăn thì lập tức lái xe đi tới quán ăn cô ấy nói, mua món ăn mà cô ây thích về cho cô ấy.

Nhưng lúc Kiều Thuỵ Dương quay về, lúc cậu phấn khích mở cửa phòng ngủ của Lệnh Nghi ra thì thứ đầu tiên đập vào mắt cậu lại là con dao gọt hoa quả đẫm máu rơi trên sàn nhà, cổ tay cô ấy mềm nhũn buông thõng xuống bên mép giường, còn cô ấy thì đã hôn mê.

Đó là lần đầu tiên trong đời Kiều Thuỵ Dương thấy sợ hãi khi phải mất đi một người nào đó.

Cậu ôm Lệnh Nghi ra khỏi nhà họ Lệnh, lấy xe của cha Lệnh mẹ Lệnh tức tốc chạy tới bệnh viện.

Ngày đó Lệnh Nghi ở trong lòng cấp cứu suốt bốn tiếng, bác sĩ vất vả lắm mới cứu được, khó khăn lắm cô ấy mới tỉnh lại.

Nhưng lúc ấy cô ấy nằm trên giường bệnh, vừa mở mắt ra đã thở dài nói tiếc quá đi, chỉ một chút nữa thôi đã chết được rồi.

Tiếc quá đi.

Chỉ một chút nữa thôi đã chết được rồi.

Kiều Thuỵ Dương đứng cạnh giường bệnh nghe Lệnh Nghi nói thế thì lòng run run không thôi, cuối cùng không kìm được nữa bật khóc.

Cậu dựa vào mép giường úp mặt vào cánh tay, thằng con trai đã hai mươi tuổi giờ đây lại như một đứa trẻ mới mười tuổi khóc lặng không thành tiếng.

Lệnh Nghi chưa từng thấy cậu khóc bao giờ, cô ấy cố gắng giơ bàn tay mềm nhũn của mình lên vỗ nhẹ lên đầu cậu: "Khóc gì đấy? Dù sao đến một ngày nào đó chị cũng chết thôi, chỉ là chết sớm hay chết muộn thôi."

"Nhưng em không muốn chị chết đâu chị Lệnh Nghi." Vai Kiều Thuỵ Dương run run, giọng nói nghẹn ngào như tiếng sấm giữa mùa xuân, sau những tiếng sấm vang lên là những hạt mưa rơi xuống lộp bộp, đến cả trái tim cậu cũng vụn vỡ đau đớn như thể bị ai đó đập tàn tanh, "Em muốn chị sống lâu trăm tuổi … Em thật sự muốn chị sống lâu sống lâu, sống thật lâu."

"Em vẫn chưa làm chị thích em nữa mà, em còn chưa cưới chị nữa nên chị không được chết … Không được chết."

Kiều Thuỵ Dương lẩm bẩm không ngừng, nước mắt cậu rơi như mưa, mu bàn tay cậu ướt sũng, ga giường cũng đã ướt hết.

Bàn tay đang vuốt tóc cậu của Lệnh Nghi hơi run run, ấy là lần đầu tiên cô ấy ý thức được rằng, hoá ra cái mà cô ấy cho là giải thoát mình khỏi đau khổ lại là nỗi đau đi theo những người thân của cô ấy suốt cuộc đời này.

Sau đó Lệnh Nghi không còn làm những việc cực đoan như vậy nữa.

Nhiều năm trôi đi, những cuộc hoá trị vẫn được thực hiện không thiếu lần nào, cũng đã tiến hành cấy ghép tế bào gốc tạo máu.

Nhưng cho dù làm bao nhiêu thì nó cũng chỉ giúp làm chậm lại thời gian tử vong của cô ấy mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!