Từ đại học Nam Thanh đến "cảng đêm không ngủ" này phải lái xe mất khoảng 45 phút.
Khi Giang Yến đến nơi thì buổi lễ khai trương quán bar của Kiều Thụy Dương đã hoàn tất.
Cánh cửa được trang trí bằng đèn led cùng với những bông hoa nhiều màu sắc, nếu không phải có biển số nhà màu đen thì có lẽ anh đã nhầm đây là một cửa hàng bán đồ người lớn rồi.
Giang Yến xuống xe, người phục vụ ở cửa nhanh chóng chạy ra mở cửa chào đón, cung kính hỏi anh: "Xin hỏi, ngài là sếp Giang phải không ạ?"
Anh lạnh nhạt ừ.
Người phục vụ giơ tay dẫn anh vào trong: "Mời ngài đi lối này."
Phong cách trang trí các quán bar của Kiều Thụy Dương đều giống nhau, nơi nào cũng đều sang trọng lộng lẫy và cao cấp, luôn mang đến cho người ta cảm giác đây là phòng Cabaret đến từ mấy thế kỷ trước. Các quán bar trước đây đều đặt tên tiếng Anh, có người đến đó mấy lần liền nhưng mãi không nhớ được tên quán, lượng khách quay lại cũng không nhiều nên kinh doanh không tốt lắm.
Nhưng lần này Kiều Thụy Dương đã kéo Giang Yến cùng đầu tư vào "cảng đêm không ngủ" này.
Giang Yến đưa ra một số ý tưởng trang trí và thẳng thừng bỏ hết mấy phong cách xa hoa của Kiều Thụy Dương, anh áp dụng phong cách trang trí tối giản với tone đen vàng làm chủ đạo và xám trắng làm nền. Tuy toàn màu tối nhưng không hề mang đến cảm giác u ám nặng nề vì trên trần nhà được thiết kế một lớp kính pha lê, ánh sáng sẽ được phản chiếu qua lớp kính uốn lượn xuống khiến cho quán bar trông càng sang trọng hơn.
spring is on my mind
Quán vừa trang trí xong là Kiều Thụy Dương đã tức tốc quay video gửi cho Giang Yến xem ngay, cậu chàng liên tục nói wow wow wow đậu mọe tuyệt vời, mọe nó đẹp tuyệt vời ghê luôn! Còn nói gì mà lần này chắc chắn sẽ không lỗ vốn đâu! Cậu chàng còn khẳng định từ giờ mình sẽ trở thành hoàng tử quán bar số 1 ở thành phố Bắc Thanh này.
Lúc đó Giang Yến còn cười cười mỉa mai rằng sắp tới cậu chàng sẽ có rất nhiều người theo đuổi cho mà xem.
Bấy giờ Kiều Thụy Dương mới kịp phản ứng lại, cậu chàng nhanh chóng sửa lại: "Át chủ bài số một! Át chủ bài số một!"
Có điều lần này Kiều Thụy Dương lựa chọn mặt bằng rất tốt, đoán chừng có thể kiếm ra tiền thật.
Giang Yến đi qua hành lang phía trước tiến vào sảnh chính, vừa vào đã thấy một nhóm nam nữ đang ngồi cùng nhau trong gian phòng lớn nhất, có người nào đó chợt hét lên: "Có dám chơi không! Ai thua sẽ phải cởi một món trên người ra!"
Khung cảnh rất sôi động.
Giang Yến đi thẳng tới.
Người phục vụ đi cạnh anh chạy đến đằng trước mấy bước đi đến gần chiếc ghế sofa bằng da kia ngồi xổm xuống, cẩn thận đến gần Kiều Thụy Dương đang ngồi trên ghế: "Ông chủ Kiều, bạn của anh đến rồi."
Kiều Thụy Dương đang nâng cốc đột nhiên ngồi thẳng dậy, cậu chàng quay lại thì thấy Giang Yến nhướng mày trêu ghẹo mình: "Náo nhiệt quá nhỉ, ông chủ Kiều."
"Náo nhiệt đếch gì." Kiều Thụy Dương nói kháy, đứng dậy dịch sang một bên ra khỏi ghế chủ vị, "Sao muộn thế này mới tới?"
Nói xong cậu chàng nói với tất cả mọi người ở đây: "Tới đây tới đây, để tôi giới thiệu với các anh em, đây là Giang Yến, bạn thân từ bé của tôi!"
Giang Yến ngồi xuống: "Trên đường có chút việc nên tới muộn."
Kiều Thụy Dương sửng sốt: "Chuyện gì quan trọng hơn việc tham dự lễ khai trương của emm!?"
Lúc Giang Yến đang định nói chuyện đó còn quan trọng hơn việc khai trương này thì một cô gái mặc váy đen có mái tóc gợn sóng ngồi bên phía kia bàn lên tiếng ngắt lời anh: "Giang Yến, cái tên này nghe quen quen….. là Giang Yến của tập đoàn Giang Thụy hả?"
Hướng Đông ngồi bên cạnh cô gái ấy bất đắc dĩ hỏi lại: "Dao Dao ơi em bị ngốc à? Nam Thanh còn có mấy công tử họ Giang nữa?"
Thời điểm mới ra làm ăn Hướng Đông là trợ thủ đắc lực của Kiều Thụy Dương, tuy không có học vấn, tuổi còn trẻ nhưng giải quyết vấn đề đâu ra đấy nên nếu có chuyện gì thì Kiều Thụy Dương cũng rất tin tưởng giao cho cậu ta đi xử lý.
Vì thế khi vừa thấy Dao Dao muốn hỏi thêm gì nữa thì Hướng Đông lập tức liếc mắt cảnh cáo rồi đẩy đĩa trái cây tới, trầm giọng nói với cô ta: "Đừng hỏi nhiều quá."
Dao Dao cũng biết thân biết phận ngậm miệng lại nhưng cô ta vẫn không nhịn được mà đánh giá anh.
Giang Yến sở hữu một đôi mắt hẹp dài hai mí phổ biến, đuôi mắt có một nốt ruồi nhỏ nổi bật. Vóc dáng của anh rất cao, đôi chân dài vắt chéo dù có tựa lưng vào ghế sô pha màu đen thì vẫn cao hơn người bên cạnh nửa cái đầu.
Hình như anh không thích đến những nơi như thế này lắm, bàn tay thon dài với khớp xương rõ ràng cầm ly rượu lắc nhẹ, kể từ lúc bước vào phòng luôn duy trì vẻ biếng nhác. Khi Kiều Thụy Dương nói chuyện với anh anh cũng chỉ lười biếng ậm ừ vài tiếng hoặc khẽ gật đầu, ngay cả khi cười khóe môi cũng chỉ hơi cong lên một chút, nếu không để ý sẽ không thể thấy được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!