Về phần Thư Uyển, dù tâm trạng cô có không ổn đến đâu thì nó cũng chỉ tồn tại trong một đêm thôi, ngủ một giấc dậy xong là cô nhanh chóng bình thường trở lại, vẫn tiếp tục gần gũi với Giang Yến.
Đáng tiếc nhân vật chính của câu chuyện không bao giờ có được góc nhìn của thượng đế.
Giang Yến không biết rằng Thư Uyển đã ghen tị với anh một hồi.
Nhưng vì bị tổn thương từ chính gia đình nơi mình sinh ra, cùng với sự kiêu căng trời sinh đã khiến cô không cách nào có thể nhẹ nhàng mở lòng mình để cảm nhận hết thảy sự rung động của trái tim, cũng chẳng thể chấp nhận được mình đã chìm trong men tình, và cũng không chấp nhận được mình có một mặt nhạy cảm.
Lúc nào cô cũng nỗ lực ép bản thân không được biến mình trở thành một người vì yêu mà tự hủy hoại bản thân, tự nhủ mình không được thành người nhạy cảm hay nghi ngờ lung tung. Cô muốn mình mạnh mẽ không sợ hãi bất cứ điều gì, muốn mình được thoải mái, muốn mình dù có rung động đi chăng nữa thì cũng có thể dứt ra kịp.
Trong chuyện tình yêu nam nữ này, đôi khi khó phân biệt đâu là thật đâu là giả.
Tận hưởng hạnh phúc ngay lúc này thôi, không tham lam nghĩ rằng một đời sẽ chỉ yêu một người.
Đến với nhau hay chia tay, tất cả cứ mặc cho số phận đi.
Hai con người cứ như thế mang trong mình tâm sự riêng trải qua những ngày cuối cùng ở Pháp.
Sau khi về nước sau chuyến đi Pháp thì cũng đã đến ngày khai giảng của Đại học Nam Thành.
Nửa học kỳ nữa lại trôi qua, Thư Uyển bước vào năm tư, mà Giang Yến cũng sắp tốt nghiệp.
Bởi vì phải chuẩn bị cho buổi bảo vệ khóa luận tốt nghiệp nên hầu hết thời gian của học kỳ này Giang Yến đều ở lại trường, do đó hầu như mỗi ngày anh và Thư Uyển đều cùng nhau đi học rồi tan học.
Bọn họ vẫn như trước kia gần gũi ngọt ngào, gắn bó như keo sơn với nhau.
Trong mắt người ngoài hai người họ từ một kẻ chỉ h*m m**n sắc đẹp, một người chỉ ham mê tiền bạc bỗng chốc biến thành chuyện tình yêu đích thực xứng đôi vừa lứa.
Hạ Mãn Nguyện nhìn Thư Uyển với ánh mắt cực kỳ hâm mộ, chòng ghẹo cô rằng mới yêu đương lần đầu tiên mà đã may mắn gặp được nửa kia hoàn hảo như vậy, nhưng vừa nói xong thì vẻ mặt của cô nàng lại trở nên u ám buồn rầu.
Thư Uyển biết bạn mình đang nghĩ đến Kiều Thụy Dương.
Nghe Hạ Mãn Nguyện nói sau lần cùng nhau ăn đồ Nhật đó thì họ có gặp nhau mấy lần trong kỳ nghỉ đông này.
Những lần trước đều rất bình thường, Kiều Thụy Dương đến cửa hàng lấy bánh, hai người trò chuyện với nhau đôi ba câu rồi cậu chàng tạm biệt Hạ Mãn Nguyện, duy chỉ có lần kia khi Hạ Mãn Nguyện ra ngoài vào buổi tối thì gặp phải một gã bợm rượu ở quảng trường Thời Đại.
Có lẽ là vì say quá nên người đó đã nhận nhầm Hạ Mãn Nguyện thành bạn gái của gã, khi cô nàng vừa đi ngang qua thì gã lao nhanh tới nắm lấy cổ tay của cô nàng, vừa siết chặt tay cô nàng vừa lẩm bẩm "đừng bỏ anh, em đừng đi mà".
Khi đó Hạ Mãn Nguyện đi một mình, lúc đang dừng chân ở quảng trường đột nhiên bị gã nắm tay như vậy thì cô nàng sợ đến mức run lẩy bẩy, sau khi phản ứng lại thì cô nàng đã lập tức cầu cứu người qua đường.
Nhưng dù cô nàng có hét như thế nào đi chăng nữa, dù có nói mình không biết người này thì cũng không có ai đến giúp đỡ cô nàng.
Nhác thấy cảnh mình sắp bị gã bợm rượu đó kéo về phía quán bar thì cô nàng sợ đến mức muốn bật khóc, lúc này bỗng dưng Kiều Thụy Dương bước ra khỏi quán bar.
Cậu chàng liếc Hạ Mãn Nguyện một cái, sau đó lại nhìn đến người đàn ông đang kéo cô nàng, cậu chàng cũng không hỏi nhiều nhấc chân lên đạp gã người đàn ông đó một cước.
Gã bợm rượu nhào người về phía trước phút chốc ngã úp mặt xuống đất, gã ta đau đớn kêu lên nhưng không còn sức bò dậy tranh cãi với Kiều Thụy Dương.
Kiều Thụy Dương hừ lạnh một tiếng, nghiêm mặt mắng đàn ông đàn ơ mà đi bắt nạt con gái, sau đó quay đầu nhìn Hạ Mãn Nguyện hỏi: "Cô không sao chứ?"
Hạ Mãn Nguyện vẫn chưa hoàn hồn sau nỗi kinh hoàng, hai mắt ngấn lệ nhìn cậu chàng một hồi lâu mới nói không sao.
"Không sao là tốt rồi." Kiều Thụy Dương cong môi, tiện đà trêu ghẹo: "Sao cô lại tìm một tên bợm rượu làm bạn trai vậy?"
Hạ Mãn Nguyện nghe vậy thì xua tay lia lịa: "Tôi không có bạn trai, tôi không biết anh ta."
Kiều Thụy Dương ngộ ra ồ lên một tiếng, cậu chàng lại bước tới đá cho tên bợm rượu đó hai cái, chửi đổng: "Mẹ mày, dám lừa gạt phụ nữ ở địa bàn của tao cơ à? Cút khỏi đây nhanh cho tao!"
Hạ Mãn Nguyện nhìn gương mặt tức giận của cậu chàng, lập tức nín khóc bật khóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!