Thư Uyển bước dọc theo hành lang ra ngoài cửa, cô chẳng thèm quay đầu lại và cũng lười để ý tới tiếng Đường Nhu gọi đằng sau, bình tĩnh ra cửa rẽ trái đi về ký túc xá.
"Cậu thù dai thế cơ á! Đậu moẹ!" Đường Nhu chửi rủa, cô ta lao nhanh tới nắm lấy cánh tay của cô, "Tôi chưa từng thấy ai thù dai như cậu! Chúng ta đều ở cùng một ký túc xá mà, đâu đến nổi phải trả thù tôi đến mức này chứ?!"
Thư Uyển dừng lại, tỏ vẻ rất mất kiên nhẫn: "Trả thù? Đây gọi là gậy ông đập lưng ông."
Đường Nhu tức muốn hộc máu, còn muốn nói gì đó nhưng bị cô quay lại chế giễu: "Đường Nhu này, tính cách tôi không được tốt lắm, chính cậu cũng biết điều này mà."
"Còn về chuyện WeChat thì hôm nay chúng ta hòa nhau, nhưng nếu sau này cậu còn khiêu khích tôi nữa thì lúc đấy đừng trách tôi không nể tình nhé."
"Hòa là hòa thế nào?" Đường Nhu hét lên như thể càng hét lớn thì cô ta càng có lý vậy, vẫn nằng nặc giữ cánh tay cô không cho cô đi.
Thư Uyển bực bội.
Cô nhíu mày cố sức muốn khoát khỏi bàn tay của cô ta nhưng có vẻ cô dùng hơi nhiều sức rồi.
Đường Nhu đứng không vững, thân thể đột nhiên bị đẩy về phía sau đập lưng vào cửa của chiếc Bentley màu đen đang đậu bên cạnh.
May mắn Đường Nhu đã nhanh chóng đứng dậy, nhưng vì va chạm này nên cô ta càng giận hơn.
"Thư Uyển! Cậu dám đẩy tôi cơ á!" Cô ta đỡ khuỷu tay của mình trợn mắt nhìn cô, bộ dạng hùng hổ như thể hôm nay phải sống chết tới cùng với cô.
Ngay lúc Thư Uyển đang định mở miệng thì cửa sổ xe Bentley đột nhiên hạ xuống.
Một người đàn ông trung niên hói đầu ngồi trên ghế lái thò đầu ra mắng hai người họ: "Các cô ở đây ồn ào cái gì! Muốn quậy thì né sang một bên!"
Thư Uyển cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi vì đã làm phiền chú."
Mới nãy Đường Nhu còn kiêu ngạo nhưng khi nhìn thấy chiếc Bentley này thì cô ta sợ có chuyện nên đổ hết lỗi cho Thư Uyển: "Chú, là cô ta đẩy cháu, không liên quan gì đến cháu hết."
Dứt câu cô ta nhanh chóng chuồn đi mất.
Người đàn ông trung niên nhìn Thư Uyển vẫn đang đứng đó, tiếp tục phàn nàn: "Này mấy cô gái nhỏ, mấy cô có đánh nhau thì cũng phải biết giới hạn chút chứ? Đừng giống như khi nãy, nếu…."
Chú đó chưa kịp nói xong thì người ngồi ở ghế sau đột nhiên lên tiếng ngắt lời: "Chú Lý, không sao đâu."
Thư Uyển không ngờ ở ghế sau cũng có người ngồi, cô vô thức nhìn lại thì thấy cửa kính ô tô đã hạ xuống, người bên trong cũng đang nhìn cô.
Giang Yến nhìn người con gái ấy, ánh mắt anh khẽ dao động.
Thư Uyển sở hữu khuôn mặt trái xoan điển hình, mặt mày thon nhỏ, các đường nét trên khuôn mặt rất hài hòa.
Dẫu rằng hôm nay cô không trang điểm nhưng mặt mộc của cô vẫn trắng nõn mịn màng, không tìm ra được một chút khuyết điểm nào.
Khác với bộ váy tươi tắn và thanh lịch ngày hôm đó, hôm nay cô mặc một chiếc quần jean bó màu xanh đậm, bên trên là áo sơ mi trắng cổ chữ V gọn gàng, là kiểu dáng không chiết eo.
Trên người chỉ có một món trang sức duy nhất, đó là chiếc vòng bạc cô đang đeo trên cổ ấy.
Chiếc vòng cổ đó rất đặc biệt.
Mặt dây chuyền có hình dạng mảnh dài, nó buông thõng xuống dọc theo xương quai xanh thu hút men xuống dưới khiến ai nhìn vào cũng phải mơ màng.
Giang Yến nhìn thoáng qua rồi quay đi ngay, anh ngước lên nhìn cô.
"Chúng ta lại gặp nhau rồi, Thư Uyển."
"Giặt áo xong chưa?" Giang Yến xuống xe hỏi Thư Uyển.
Người con gái hơi giật mình, lúc này mới nhớ tới cái áo vest bị mình để quên ở tiệm giặt khô, cô nhỏ nhẹ xin lỗi anh: "Ngại quá, tôi để quên mất cái áo vest của anh ở tiệm giặt khô rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!