Thư Uyển vùi mình trong lồng ngực anh, không hiểu sao lại cảm thấy mắt mình hơi chua xót.
Không phải cô chưa từng gặp ác mộng, nhưng trước đây mỗi khi cô giật mình dậy vào lúc nửa đêm thì chỉ cần Giang Yến ôm cô vào lòng dỗ dành là cô đã có thể dần bình tĩnh lại rồi.
Nhưng hôm nay lòng cô cứ luôn trống rỗng, tâm trí cô cứ mãi nghĩ về bức ảnh đó, về cô gái kia.
Nhẹ nhàng ôm Giang Yến một hồi, một lúc sau Thư Uyển mới nhướng mắt lên.
"Giang Yến." Người con gái thủ thỉ gọi anh, giọng nói nghẹn ngào như những giọt mưa tích tụ trên mái hiên lộp bộp rơi xuống đất.
"Hửm?"
"Anh có em gái không? Hay có chị gái không ạ?" Thư Uyển ngập ngừng hỏi, hàng lông mi dài hơi run run.
"Không có."
Giang Yến không có chị gái hay em gái.
Thư Uyển thầm lẩm bẩm, trái tim đột nhiên thắt lại.
Cô không biết tại sao hôm nay mình lại bị như vậy.
Rõ ràng trước khi ở bên Giang Yến là cô đã nghe thấy mấy lời đồn vớ vẩn, ví dụ như họ nói cô là người tình của Giang Yến thì lúc đó cô sẽ thẳng thắn đến gặp anh rồi hỏi xem có phải anh có suy nghĩ muốn bao nuôi cô hay không?
Lúc đó cô chỉ nghĩ rằng nếu anh không chân thành như cô tưởng tượng thì cô sẽ nhanh chóng cắt đứt mối quan hệ này, và sẽ không bao giờ dính dáng đến anh nữa.
Nhưng bây giờ chỉ cần nghĩ đến bức ảnh đó là cô lại trằn trọc không ngủ được, đầu óc quay cuồng suy nghĩ liên miên nhưng lúc mở miệng thì chỉ hỏi một câu: "Anh có em gái không? Hay có chị gái không ạ?"
Cô không thích bản thân của hiện tại.
Không thẳng thắn, không quyết đoán.
Thư Uyển hít sâu một hơi, ngập ngừng một hồi rồi cụp mắt xuống hỏi thêm một câu nữa: "Vậy trước kia anh đã từng đưa người khác đến Pháp chưa?"
Đưa người khác đi ư?
Vòng tay đang ôm lấy cô của Giang Yến hơi nới lỏng ra, anh cúi xuống nhìn cô, nghiêm túc đáp: "Uyển Uyển, ngoài dẫn em theo ra thì anh còn dẫn theo ai được nữa?"
Ngoài dẫn em theo ra thì anh còn dẫn theo ai được nữa?
Giọng điệu của Giang Yến quá đỗi dịu dàng, trả lời dứt khoát không chút do dự nào.
Đây rõ ràng là câu trả lời hay nhất và cũng là câu trả lời Thư Uyển muốn nghe nhất.
Nhưng sau khi nghe anh nói xong thì cô lại nghĩ rằng, anh nói anh chưa từng đưa ai đến đây vậy tại sao lại có một cô gái đến đây ở?
Vậy cô gái ấy là ai? Anh và cô ấy có mối quan hệ gì?
Người con gái nắm lấy áo của anh, vùi đầu vào trong chăn.
Ngày trước cô cảm thấy chỉ cần mình đủ tỉnh táo và đủ lý trí thì cho dù bản thân có yêu Giang Yên đến đâu thì cô cũng sẽ không để bản thân phải buồn phiền hay lo lắng về chuyện tình yêu này. Nhưng đến tận hôm nay cô mới nhận ra, rằng bản thân cũng có một mặt nhạy cảm, bồn chồn và bất an như vậy.
Rõ ràng là rất để ý nhưng lại ép bản thân không được để ý đến, cuối cùng chỉ đành giả vờ như không để ý.
Thư Uyển im lặng không nói nữa, hiển nhiên Giang Yến cũng nhận ra cảm xúc của cô đang bất ổn, anh hơi thụt người xuống nhìn người con gái đang trốn trong chăn ấy, hỏi lại một lần nữa: "Rốt cuộc là em đã mơ thấy gì mà không vui như vậy thế?"
"Không có gì đâu." Thư Uyển lắc đầu quay lưng về phía anh, dùng giọng nói khàn khàn để lảng tránh chủ đề này, "Em hơi mệt, chúng ta đi ngủ thôi."
Cô tạm thời không muốn quan tâm đến chuyện anh có nói dối cô hay không, hiện tại cô đang tập trung quan tâm đến chuyện mình đã vô tình trở thành loại người mà mình vốn ghét nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!