Ở Pháp nửa tháng, cuối cùng thì chuyến du lịch được coi như món quà năm mới này cũng kết thúc.
Vài ngày trước khi tạm biệt nơi này, vốn dĩ Thư Uyển đã đồng ý với Giang Yến là sẽ cùng nhau đi du ngoạn trên sông Seine.
Kết quả là vào buổi sáng ngày khởi hành thì Giang Yến bất ngờ nhận được cuộc gọi từ công ty, họ nói rằng sắp tổ chức một cuộc họp trực tuyến.
Giang Yến từ chối hai lần nhưng cuối cùng Thư Uyển lắc đầu ngăn anh lại, cô nói với anh rằng không sao cả, dù sao vẫn còn vài ngày nữa nên có thể dời chuyến du ngoạn này lại sau cũng được, vì vậy lúc này Giang Yến mới yên tâm bật máy tính lên rồi đi đến thư phòng bận rộn với công việc của công ty.
Mỗi khi Giang Yến bận rộn thì Thư Uyển sẽ không quấy rầy anh, những lúc ấy cô chỉ im lặng ngồi bên cạnh chờ đợi hoặc sẽ đến phòng vẽ để vẽ tranh.
Nhưng trong tòa lâu đài cổ ở nước Pháp này không có phòng vẽ tranh để cho cô giết thời gian nên cô chỉ đành ngồi cạnh Giang Yến trong thư phòng, vừa nhàm chán lướt điện thoại di động vừa ngồi nghe anh tranh cãi với mấy người trong màn hình máy tính, anh và họ đang cùng nhau thảo luận xem liệu dự án này có đáng để đầu tư hay không.
Người con gái chưa bao giờ hỏi xem hiện tại anh đang làm việc cho công ty của gia đình hay là tự anh gây dựng sự nghiệp, nhưng yên lặng lắng nghe một hồi thì cô cảm thấy hình như anh đang tự mình gây dựng sự nghiệp của riêng mình thì phải?
Đáng tiếc Thư Uyển không nghe hiểu những thuật ngữ chuyên ngành liên quan đến kinh doanh nên mới ngồi một lúc là cô đã cảm thấy choáng váng cả đầu, vậy nên cô đứng dậy.
Giang Yến hay chú ý đến người con gái bên cạnh mình, thấy cô đứng dậy thì anh tắt micro của máy tính đi, dịu dàng hỏi: "Sao vậy em?"
"Không sao đâu ạ." Thư Uyển cười khẽ, "Ở đây chán quá, em ra vườn ngồi một lát đây."
"Được." Giang Yến gật đầu, thấy Thư Uyển bước ra khỏi thư phòng xong thì bấy giờ mới bật micro lên lại.
Người con gái đứng bên ngoài nhưng vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng mắng chửi nhân viên té tát của Giang Yến trong thư phòng, đột nhiên cô cảm thấy người đàn ông vừa lớn tiếng kia và người đàn ông lúc ở bên cạnh cô như hai người khác nhau vậy.
Thư Uyển bĩu môi, nhấc chân bước xuống lầu.
Nhưng cũng trùng hợp thật, cô vừa xuống đến tầng một thì đã gặp cô bé phụ trách ăn uống và cuộc sống hàng ngày gần đây của hai người họ.
Cô bé là con lai mang hai dòng máu Trung và Pháp, mặc dù trên má có vài vết tàn nhang nhưng trông cô bé vẫn rất xinh đẹp, cô bé cũng có cái tên nghe rất hay, tên là Jasmine.
Nghe nói mẹ của Jasmine từng làm việc ở đây, nhưng bởi vì hồi năm ngoái sức khỏe của mẹ cô bé dần kém đi nên cô bé đã đến đây để làm thay cho mẹ mình.
Thư Uyển thấy Jasmine cầm mấy chiếc ly pha lê rỗng gật đầu chào cô một tiếng, đột nhiên cô cảm thấy khát nước nên quay sang gọi cô bé: "Jasmine, bây giờ em có rảnh không?"
"Có rảnh ạ."
"Em có thể làm giúp chị một ly nước ép cà rốt không? Làm xong thì mang ra vườn cho chị nhé, cảm ơn em."
"Vâng thưa cô Thư, em sẽ mang ra cho cô ngay."
Thật ra tiếng Trung của Jasmine không được chuẩn lắm, mỗi lần cô bé nhấn nhá nghe hơi buồn cười, nhưng những lúc nói chuyện vẻ mặt của cô bé trông nghiêm túc cực kỳ nên nhìn rất rất dễ thương.
Thư Uyển gật đầu nói cảm ơn cô bé rồi quay người đi về phía sảnh chính ở tầng một.
Vốn dĩ cô muốn băng qua sảnh chính để đi ra vườn nhưng vừa đi đến tầng một thì chiếc hoa tai ngọc trai đang đeo trên lỗ tai cô đột nhiên rớt ra, nó va vào vai cô sau đó bịch bịch rơi xuống sàn nhà.
Hoa tai này thuộc dạng hình tròn tiêu chuẩn nên khi rơi xuống mặt đất thì nó thuận đà lăn về phía trước một khoảng ngắn.
Thư Uyển đi lên phía trước cúi người nhặt viên ngọc trai vừa rơi xuống, lúc chuẩn bị đứng thẳng người lên thì ánh mắt bất chợt bị cánh cửa ở cuối hàng lang thu hút.
Người con gái chầm chậm đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn chăm chú phía bên trong cửa, cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Tuy chỉ mới ở tại lâu đài cổ này được non nửa tháng nhưng mỗi căn phòng ở đây cô đều đã ghé qua, vậy mà hôm nay cô mới để ý đến căn phòng này.
Vì hơi tò mò nên Thư Uyển nhấc chân đi về phía cửa.
Căn phòng này nằm ở phía bên phải của lâu đài, về mặt vị trí địa lý thì cực kỳ xa nhưng lại trùng hợp thông với khu vườn.
Khoảnh khắc Thư Uyển đẩy cửa bước vào, hình ảnh đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt của cô là một khung cửa sổ sát đất có góc nhìn tuyệt đẹp, bên ngoài cửa sổ là những khóm hoa đan xen ngẫu nhiên, vừa nhìn đã có thể tưởng tượng được cảnh mỗi dịp xuân qua hè đến thì khung cảnh bên ngoài sẽ xanh tươi, rực rỡ hoa lá và lất phất hương thơm ngào ngạt đến độ nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!