Cuối cùng cô vẫn rung động trước anh.
Ba phần cũng được, mà bảy phần cũng tốt, vì Thư Uyển nghĩ rằng con người sống trên đời này sẽ phải có đôi lúc bốc đồng bất kể hậu quả, vậy nên ta cứ yêu thôi, yêu cho cháy bỏng rực rỡ, yêu cho cuồng nhiệt để không phí hoài tuổi trẻ này.
Người con gái mỉm cười vòng tay qua ôm lấy cổ anh, kéo cơ thể của anh đến gần người mình.
Một chút lý trí còn sót lại của Giang Yến cuối cùng cũng bị đánh tan, đôi mắt của anh run lên, anh cúi xuống hôn lên nốt ruồi nhỏ trên vai cô.
"Uyển Uyển." Anh v**t v* tai cô, giọng nói ấy bịn rịn quyến rũ đến độ khiến người nghe ngứa ngáy, "Em nhìn này, có phải nốt ruồi trên vai em rất giống nốt ruồi ở đuôi mắt của anh không?"
Anh vẫn còn nhớ rõ đêm đó họ đã cùng nhau trò chuyện, cùng nhau uống rượu trên ban công của căn chung cư.
Khi men say dần ngấm họ vứt đi sự ngại ngùng trêu đùa lẫn nhau, nhưng lúc đó ánh mắt của anh cứ nhìn vai của cô mãi, lúc ấy anh rất muốn hôn lên bờ vai ấy.
Thư Uyển nhìn anh, hơi ngẩng cần cổ thiên nga thon thả lên, không cách nào tập trung được để trả lời câu hỏi của anh, người con gái không khống chế được ôm lấy lưng của anh, nhíu mày hít một hơi thật sâu.
Cơn gió ngoài cửa sổ phấp phới thổi qua mặt hồ, khiến cho mặt hồ vốn yên ả nãy giờ lặng lẽ gợn sóng lên.
Giang Yến luôn cảm thấy rằng Thư Uyển giống như một lớp sương trắng chậm rãi phiêu du, bao phủ lấy những ngọn núi non trùng điệp trong màn mưa phùn của Giang Nam.
Mà lúc này đây anh giống như làn gió xuân thổi qua sơn cốc, thổi mãi thổi mãi không ngừng nghỉ dù chỉ một giây nào, khi đã dừng chân một thoáng thì lại tiếp tục xuyên qua khắp núi non trùng điệp, cuối cùng dừng lại trong con ngõ nhỏ ở Giang Nam ngắm nhìn lớp sương trắng đang bao phủ ngọn núi phía xa xa bị gió thổi tan đi mất. Tầm nhìn thoáng chốc mờ đi, sống lưng của ngọn núi đột nhiên nhô lên, uốn cong thành một cây cầu vòm tuyệt đẹp.
Mãi đến khi cơn mưa phùn chẳng biết tự lúc nào đã rơi khỏi mái ngói trên mái hiên, đắm mình vào đáy giếng đã khô cạn nhiều năm rồi phát ra âm thanh khe khẽ thì bấy giờ cơn gió đêm nay mới mãn nguyện ngừng thổi.
Thời gian luôn trôi nhanh hơn so với những gì mà con người cảm nhận được.
Ba giờ sáng, trong màn mưa gió dập dờn hai người họ cất bước lên những đám mây của đêm nay, nở rộ ra hết thảy mọi thứ để rồi mắc kẹt trong chính những thứ ấy.
(Lời của tác giả: Đây chỉ đang mô tả về bầu không khí thôi, không phải tả mấy nội dung đồi trụy đâu, cảm phiền bạn xét duyệt viên đừng hiểu sai ý.)
(Lời của Uyển: oce hay cho câu mô tả bầu không khí, theo kinh nghiệm kinh qua hơn trăm bộ H thì cá là anh Yến hì hục lắm đây hihi)
*
Đại khái là nếu có lần đầu tiên thì sẽ có thêm vô số lần nữa.
Vừa mới đến Pháp là Thư Uyển rất ít có dịp rời khỏi tòa lâu đài cổ.
Bình thường Giang Yến trông rất là quý ông dịu dàng lịch thiếp, nếu nhìn vào thì sẽ cảm thấy anh không phải kiểu người có quá nhiều h*m m**n trong chuyện t*nh d*c nhưng không biết sao vừa được "ăn mặn" xong là anh như thành người khác. Chẳng biết anh đã học được mấy tư thế đa dạng này từ lúc nào mà chỉ vừa nhấc tay một cái là có thể dễ dàng bắt trúng mọi điểm yếu của Thư Uyển, khiến cô cam tâm tình nguyện rơi vào men tình với anh hết lần này đến lần khác.
Ngoại trừ chuyện đó ra thì Thư Uyển còn phát hiện Giang Yến là người có tính chiếm hữu rất cao, chỉ là bình thường anh giấu đi, và cô cũng không khiêu khích giới hạn của anh nên chưa bao giờ trải nghiệm được thôi.
Lúc cô nhận ra một mặt này của anh là khi họ đang trên đường đến trang viên sản xuất rượu.
Lúc đó Thư Uyển đang ngồi ở ghế phụ trò chuyện với Hạ Mãn Nguyện, nghe cô nàng kể rằng thời gian gần đây Kiều Thụy Dương rất thường xuyên đến tiệm bánh nơi cô nàng làm thêm để mua điểm tâm, bởi vì cô nàng đã lén để lại những món điểm tâm mới khó mua nhất ở cửa tiệm cho cậu chàng nên cậu chàng đã mời cô nàng đi ăn một bữa.
Cậu chàng mời cô nàng đi ăn món Nhật cao cấp, 1000 tệ một người.
*một nghìn tệ tầm 3 triệu 5 tiền Việt
Hạ Mãn Nguyện kể rằng khi cô nàng nhìn thấy menu thì cô nàng đã suýt nữa xỉu tại chỗ, sau đó cô nàng nói với Kiều Thụy Dương là chắc cô nàng chỉ được ăn món này một lần trong đời này quá.
Kết quả Kiều Thụy Dương nghe xong thì hoảng sợ nhìn cô nàng: "Hả? Chẳng lẽ đầu bếp hạ độc à? Hôm nay ăn xong ngày mai sẽ chết hả?"
Hạ Mãn Nguyện bị cậu chàng chọc cười sằng sặc, cô nàng cảm thấy người con trai này chẳng giống chàng công tử chút nào, ngược lại giống như một chú hươu ngây thơ ngốc nghếch hơn.
Nhìn dòng tin nhắn ha ha ha ha của Hạ Mãn Nguyệt mà Thư Uyển mất tập trung, cô chợt nhớ đến gương mặt của Kiều Thụy Dương nên tò mò quay sang hỏi anh: "Giang Yến, cái cậu bạn Kiều Thụy Dương của anh là con lai à?"
Giang Yến đánh tay lái, vẻ mặt vẫn bình thường: "Đúng rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!