Mấy ngày mà Thư Uyển và Giang Yến đến Pháp du lịch thì hai người họ luôn ở tại một tòa lâu đài cổ nằm trên đỉnh núi.
Thư Uyển nghe Giang Yến nói rằng tòa lâu đài cổ này đã có lịch sử gần trăm năm.
Thời điểm cha mẹ của anh đến đây hưởng tuần trăng mật, dù chỉ ở lại một thời gian ngắn nhưng bởi vì Chu Đường Như rất thích địa hình cũng như phong cảnh nơi đây nên cha của anh đã không ngần ngại bỏ ra rất nhiều tiền để mua lại từ tay của chủ cũ với giá trị cao hơn giá thị trường gấp hai lần.
Và vì sợ nơi này trở nên hoang phế nên cha của anh đã thuê một vài người bản địa đến làm giúp việc để tiện trông coi, lâu đài quanh năm luôn được người dọn dẹp, phòng trường hợp Chu Đường Như đến đây nghỉ dưỡng.
Nhưng mà Giang Yến lại nói tiếp rằng, kể từ lúc anh bắt đầu ghi nhớ được những chuyện xảy ra xung quanh thì Chu Đường Như cũng chỉ đến đây được ba lần.
Dù vài năm trở lại đây không có người đến nghỉ dưỡng nhưng gia đình anh vẫn chi tiêu sức người và sức của để giữ cho tòa lâu đài cổ này luôn tràn đầy sức sống. Thư Uyển biết rõ gia tộc của Giang Yến có tiềm lực hùng hậu ra sao, nhưng khi nghe đến đây thì cô vẫn cảm thấy ngạc nhiên hết sức.
Một tòa lâu đài cổ có tuổi đời hàng trăm năm của Pháp mà nói mua là mua ngay, người khác cần phải có năng lực tài chính đến mức nào mới làm được chuyện giống vậy nhỉ?
Người con gái nghĩ thầm, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cô cảm thấy không hiểu được chính xác khái niệm về tiền tài của cải này.
Cô đứng trong khu vườn ngẩn ngơ ngước nhìn tòa lâu đài vừa cổ điển vừa thần bí trước mặt, nó khiến cô có cảm giác như đang chìm trong một giấc mộng mờ mờ ảo ảo không mấy chân thật lắm.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua làm tung bay làn váy nhung tơ màu xanh lục của Thư Uyển, bắp chân thon dài cân đối theo đó lồ lộ hết ra ngoài, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh trăng bạc hiu hắt.
Giang Yến đứng ở sau lưng cô nhìn tỷ lệ vòng eo và vòng mông hoàn hảo của cô, anh chợt nhớ lại hình ảnh đêm đó anh ôm cô đặt lên trên bàn ăn.
Anh hơi híp mặt lại.
"Em đang nghĩ gì thế?" Anh bước đến vươn tay ôm lấy vòng eo thon đến mức chỉ cần một tay cũng có thể ôm hết của cô, kéo cô vào lòng mình.
Thư Uyển hoàn hồn nghiêng đầu nhìn anh, cô nghĩ thầm mình cũng không thể nói với anh là mình muốn biết rốt cuộc nhà anh có bao nhiêu tiền được, vậy nên cô tìm đại một lý do: "Em đang nghĩ khu vườn này của anh chắc hợp để khiêu vũ lắm đây."
"Khiêu vũ?"
"Dạ."
"Vậy bây giờ chúng ta khiêu vũ một điệu luôn nhé?"
"Bây giờ?" Thư Uyển ngạc nhiên, nhác thấy ánh mắt nghiêm túc không giống như đang đùa của anh thì cô lắc đầu ngoày nguậy, "Thôi, em không muốn đâu."
"Không phải em bảo chỗ này thích hợp để khiêu vũ ư?"
"Nhưng mà giờ nhảy thì nhìn ngớ ngẩn lắm."
"Tại sao lại ngớ ngẩn?" Giang Yến thắc mắc.
Người con gái thở dài, bĩu môi: "Không có nhạc gì hết, nhảy chay thì chả ngớ ngẩn."
"Ai nói không có âm nhạc." Giang Yến bật cười, anh cong môi buông eo cô ra, thay vào đó là nắm lấy tay cô.
Thư Uyển chưa kịp phản ứng thì bước chân của cô đã theo sự dẫn dắt của Giang Yến mà xoay vài vòng tại chỗ, nhưng bởi vì cô đứng không vững nên đã trượt chân ngã vào lồng ngực của anh.
Giang Yến đỡ lấy cô, bàn tay to lớn của anh lần nữa vươn đến ôm lấy eo của cô.
Anh cụp mắt cười, nắm tay cô giơ lên, giọng nói dịu dàng như làn gió xuân: "Không phải đã có anh hát cho Uyển Uyển nghe rồi sao."
Vừa dứt câu là Giang Yến đã nắm tay Thư Uyển, cùng cô chậm rãi khiêu vũ trong khu vườn trống.
Người con gái sợ giẫm phải chân của anh nên cô cứ cúi đầu nhìn chằm chằm vào bước chân đang không ngừng di chuyển của hai người, bỗng dưng cô nghe thấy một giọng hát trầm ấm, dịu dàng bịn rịn vang lên bên tai mình …
With the love of my life,
Cùng với tình yêu của đời mình
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!