Vào giữa tháng Giêng, đêm trước Tết Nguyên Đán thì Thư Uyển mới biết được chuyện này.
Thư Uyển không có ý định về thành phố Gia Nam ăn Tết với Thư Lương và Thẩm Chân nên vào một buổi tối nọ, sau khi Giang Yến biết được việc cô sẽ không về quê ăn tết thì anh đã bất ngờ đưa cho cô cuốn hộ chiếu.
Người con gái ngơ ngác, chớp chớp mắt nhìn món đồ mà anh đưa đến.
Giang Yến cong môi, nhướng mày dịu dàng nói với cô: "Đây là quà năm mới dành cho em."
"Quà năm mới ạ?"
"Nếu em đã không về quê thì cùng anh đến Pháp đón năm mới nhé."
Ấy là câu hỏi, nhưng vào miệng của Giang Yến thì không còn là câu hỏi nữa vì anh đã chuẩn bị sẵn sàng hết mọi thứ rồi.
Thư Uyển nhìn anh, giây phút ấy cô chợt nhớ đến đêm giao thừa ngày đó, lúc đó anh ôm lấy eo cô tựa cằm lên vai cô dịu dàng hỏi cô rằng: "Uyển Uyển ơi, năm mới đến rồi, em có nguyện vọng gì không?"
Khi ấy cô đã suy nghĩ một hồi lâu, nhưng sau đó cô vẫn lắc đầu nói không có nguyện vọng gì hết.
Giang Yến cũng không chịu bỏ cuộc, anh bảo cô suy nghĩ lại lần nữa đi.
Cuối cùng Thư Uyển v**t v* xương quai xanh của anh, đáp rằng: "Vậy hy vọng sang năm mới em có thể chinh phục được mọi ngọn núi mà em muốn chinh phục, vượt qua mọi con sông em muốn vượt qua, cho dù trước mặt là cả một rừng chông gai, hay sau lưng là vực sâu thăm thẳm đi chăng nữa thì cũng không thể ngăn cản được bước chân của em."
Giang Yến mỉm cười dịu dàng, nắm chặt tay lấy tay cô thủ thỉ: "Vậy chúc cho Uyển Uyển của anh được như mong muốn."
Được như mong muốn.
Người con gái ngước lên nhìn anh, dưới ánh trăng mờ ảo ấy, trong đôi mắt đượm tình kia chỉ có duy nhất một hình bóng của cô.
"Còn anh thì sao?" Lần đầu tiên cô muốn biết nhiều hơn về anh.
"Anh đương nhiên sẽ đồng hành cùng em rồi, cùng em chinh phục mọi ngọn núi, cùng em vượt ngàn con sông, cùng em bước qua rừng chông gai và thậm chí cùng em rơi xuống vực sâu thăm thẳm." Giọng nói của anh trầm ấm thắm đượm sự yêu thương vô vàn, nghiêm túc thủ thỉ với cô.
Cuối cùng vầng trán của họ kề vào nhau, anh dịu dàng hôn lên gò má cô.
Đêm hôm đó Thư Uyển chìm đắm trong vòng tay ấm áp của Giang Yến.
Đến độ cô không hề suy nghĩ lại xem những lời âu yếm tình tứ đó của anh là thật hay là giả? Trong khoảnh khắc bình yên ấy đột nhiên cô muốn buông xuôi hết tất thảy, muốn tin tưởng anh vô điều kiện.
Nhưng có một số thứ chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc mà thôi.
Sau đêm hôm đó, chưa được bao lâu mà Thư Uyển đã quên béng đi dáng vẻ dịu dàng tình tứ của Giang Yến luôn rồi.
Nhưng cô không bao giờ ngờ rằng hôm nay anh lại tặng cô một món quà năm mới thế này.
Khi nghe tin anh muốn đưa mình đi Pháp, ánh mắt người con gái đã sáng rỡ lên: "Anh không về nhà ăn Tết ư, làm thế có sao không anh?"
Giang Yến mỉm cười: "Hiện tại ba mẹ anh đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt, họ chỉ ước anh không có mặt ở đó ấy chứ. Còn về ông nội anh thì ông cũng không thiếu một đứa cháu như anh đâu."
"Vậy nên em hãy yên tâm cùng anh tận hưởng thế giới của hai người thôi nào."Thư Uyển không biết tại sao Giang Yến có thể làm được hộ chiếu cho cô trong khi anh không hề có căn cước công dân của cô.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cảm thấy mấy chuyện đại loại như này có vẻ không làm khó anh được.
Bởi vì chưa từng ra nước ngoài lần nào nên mấy ngày trước khi đi cô lên mạng xem qua một số hướng dẫn của người khác, sau đó còn hẹn Hạ Mãn Nguyện đi cùng mình đến trung tâm thương mại mua đồ.
Vốn dĩ cô chỉ định dạo quanh tầng một để mua một số đồ dùng cần thiết, nhưng Hạ Mãn Nguyện lại kéo cô lên tận tầng ba.
"Các cậu sắp đi du lịch nước ngoài rồi, vậy mà cậu không có ý định mua "chiến bào" hả?" Hạ Mãn Nguyện vừa khoác tay Thư Uyển vừa uống trà sữa, mặt mày cô nàng phản ánh rõ sự khinh bỉ.
"Chiến bào?" Thư Uyển không hiểu lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!