Hai người hì hục cả một đêm, rõ là chẳng hề làm đến bước cuối cùng nhưng so với việc làm đến bước cuối cùng thì cái biện pháp giải quyết kia còn muốn mệt gấp đôi.
Thư Uyển ngủ một giấc đến mười giờ, khi cô tỉnh dậy thì đã thấy Giang Yến đang ngồi ở mép giường lau khô mái tóc ướt.
Anh để trần nửa người trên, chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm màu trắng quanh hông để che đi nửa người dưới, trông anh hơi gầy nhưng cánh tay lại rất rắn chắc, đường cong cơ bắp nhấp nhô rõ ràng, đường gân xanh trên tay như dây đằng bám lên làn da trắng trẻo khiến anh trông có vẻ gợi cảm và quyến rũ không thôi.
Người con gái uể oải trở mình, ánh mắt đối diện với tấm lưng rắn rỏi như núi của anh.
Giang Yến nghe thấy tiếng chăn ma sát sột soạt nên quay lại nhìn, vài lọn tóc ướt trên trán rủ xuống che khuất tầm nhìn của anh, mặc dù tầm nhìn bị che mờ nhưng anh vẫn lờ mờ thấy nụ cười nhạt trên gương mặt trắng trẻo của cô.
"Em dậy rồi à?" Anh hỏi.
Thư Uyển lẩm bẩm vâng một tiếng, vì cổ họng hơi khàn nên giọng nói cũng nhiễm chút biếng nhác.
"Bữa trưa em muốn ăn gì nào?"
"Em không biết nữa." Thư Uyển nhỏ nhẹ trả lời, cô xoa xoa huyệt thái dương, hơi tò mò hỏi anh: "Hôm nay anh không đến công ty à?"
"Hôm qua có người làm anh "mệt" quá nên hôm nay anh không còn sức để đến công ty gặp mặt mấy ông cụ kia nữa."
"Thì ra là vậy." Người con gái kéo dài giọng, ánh mắt của cô hơi nheo lại nhìn chăm chú vết đỏ trên xương quai xanh của anh, cười khẽ, "Em còn tưởng anh xấu hổ nên không muốn đi ấy chứ."
Đôi môi mỏng của Giang Yến hơi cong lên, anh vừa mỉm cười vừa cúi người nâng cằm người con gái đang nằm ì trên giường, ánh mắt lia xuống phía dưới thốt qua một câu tràn ngập sự mập mờ: "Vậy Uyển Uyển của anh có dám đi ra ngoài không đây? Anh thấy mấy dấu trên người em còn nhiều hơn của anh nữa đó."
Hình như nhiều hơn thật này?
Thư Uyển cụp mắt nhìn theo hướng ánh mắt của Giang Yến, vừa thấy b** ng*c mình thì vành tai cô hơi đỏ lên.
Người con gái ngẩng đầu lườm anh một cái, mặt hơi nhăn lại như thể đang trách sao hôm qua anh xuống tay mạnh quá, nhưng lúc mở miệng ra thì cô lại nói là: "Em muốn dậy."
Ồ, giấu đầu lòi đuôi này.
Khóe môi Giang Yến hơi cong lên: "Anh ôm em nhé?"
"Không cần đâu."
"Em tự đứng lên được không?"
Thư Uyển vâng một tiếng, bảo là dù sao cũng chưa làm thật mà, sao mà không đứng dậy được chứ?
Người con gái vừa nói vừa chống tay lên giường muốn ngồi dậy.
Chiếc chăn lướt qua làn da trắng nõn mịn màng của cô, cánh tay nhỏ nhắn của cô thò ra khỏi chăn lấy đồ.
Thư Uyển giơ tay muốn lấy chiếc váy ngủ mà Giang Yến đưa cho, nhưng anh chợt nảy sinh ý xấu vô cảm rụt tay lại.
Cô vẫn chưa biết suy nghĩ xấu xa của anh, vẫn nghiêng người về phía trước muốn với lấy chiếc váy ngủ trong tay anh. Bởi vì cô nghiêng người nhanh quá nên chiếc chăn vốn dĩ chỉ đắp hờ trên người của cô chớp mắt trượt xuống dưới, cô chưa kịp chụp nó lại thì nó đã tuột thẳng xuống eo của cô.
Người con gái sững sờ một hồi.
Giang Yến mỉm cười, chòng ghẹo: "Uyển Uyển vừa mới dậy mà đã muốn quyến rũ anh nữa rồi à? Là ai dạy hư em thế?"
Thư Uyển giật cái váy ngủ trong tay anh, không chịu thua kém vén hẳn chăn ra rồi liếc anh một cái: "Đã cho hai con mắt của anh "ăn no" như vậy rồi, anh còn không biết cảm ơn em à?"Bởi vì trong nhà không có nguyên liệu nấu ăn nên buổi trưa Giang Yến đã đặt đồ ăn ở một nhà hàng tư nhân gần đó.
Mà cũng khéo thật, lúc đang ăn trưa thì Thư Uyển phát hiện "bà dì" của mình đã ghé thăm.
Bởi vì trước giờ cô không phải vật vã trong vấn đề đau bụng kinh nên cô chưa bao giờ để ý khi nào mình sẽ đến ngày hành kinh, không ngờ là tối qua Giang Yến nói đúng như vậy.
Sau khi ăn uống xong, Thư Uyển tựa vào trong lòng Giang Yến cùng nhau ngồi trên ghế sô pha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!