Ghen* như thế nào?
(*)Ăn giấm
Giang Yến ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng đáp lại một câu hết sức ngớ ngẩn: "Lấy sủi cảo chấm ăn."
Thư Uyển ngẩn ra trong chốc lát, cô chớp chớp mắt nhìn anh, cuối cùng bị anh chọc cho phì cười: "Giang Yến, anh thú vị thật đấy."
Mỗi lần Giang Yến nói những câu đùa vui thì Thư Uyển luôn trả lời anh như vậy.
Giang Yến nhìn người con gái đang cười đến cong mắt ấy, bỗng nhiên anh nghĩ nếu hôm nay đổi thành người khác nghe thấy anh nói những câu trẻ con như vậy thì chắc chắn họ sẽ cho là anh rất nhạt nhẽo.
Đang lúc cười đùa, đột nhiên sau lưng có một giọng nam vang lên hỏi: "Hai người ở chỗ này anh anh em em gì đó?"
Thư Uyển và Giang Yến cùng quay đầu lại xem.
Người vừa lên tiếng là Kiều Thụy Dương – kẻ khoan thai đến trễ.
"Ngưỡng mộ à?" Giang Yến hỏi.
"Ngưỡng mộ cái búa." Kiều Thụy Dương trợn mắt, cậu chàng giơ tay nện một cú vào vai anh.
Anh cười hỏi cậu chàng bị chọc trúng chỗ đau nên thẹn quá hóa giận à.
Thư Uyển đứng kế bên mỉm cười nhìn họ đùa giỡn với nhau.
Cùng lúc đó có tiếng ai đó vang lên trong đại sảnh: "Ông Lý, ông đến rồi à!"
Ba người theo phản xạ nhìn về hướng đó.
Giang Yến nắm lấy tay cô, cụp mắt xuống nhìn cô, "Chúng ta qua đó đi."
Kiều Thụy Dương đứng bên cạnh thấy cảnh này thì trợn trắng mắt khinh khỉnh, "Chậc, làm như người ta không có ai nắm tay không bằng."
Cậu chàng nói xong thì giơ tay ra tự nắm lấy tay mình.
Thư Uyển bị hành động của cậu chàng chọc cười, cô đột nhiên nghĩ tính cách này của Kiều Thụy Dương khá giống Hạ Mãn Nguyệt ấy chứ.
Họ cứ thế nói nói cười cười suốt dọc đường, cất bước xuyên qua hành lang bước vào đại sảnh.
Người tới chúc thọ rất đông, có không ít người vây quanh Lý Thừa Dương. Thư Uyển, Giang Yến và Kiều Thụy Dương cũng không vội, bọn họ đứng ở một bên tám chuyện, đợi người tản bớt rồi mới bước đến gần.
Đi đến nơi, Lý Thừa Dương vừa liếc mắt sang đã nhận ra Thư Uyển: "Nhóc Uyển đấy à! Đã lâu không gặp!"
Thư Uyển gật đầu cười: "Chào thầy Lý ạ."
Ánh mắt Lý Thừa Dương lướt qua bàn tay đang nắm lấy nhau của Giang Yến và Thư Uyển, ông còn tưởng là mình nhìn nhầm nên hơi cúi xuống chỉnh mắt kính nhìn lại, sau đó ngẩng đầu nhìn bọn họ: "Ôi, hai đứa…"
Giang Yến mỉm cười, anh giơ bàn tay đang nắm lấy tay Thư Uyển lên, giọng điệu mang chút ý khoe khoang: "Ông Lý, hiện tại Uyển Uyển là bạn gái cháu."
Sau khi Lý Thừa Dương chắc chắn rằng mình không nghe lầm xong thì bấy giờ mới bật cười ha ha, trêu anh: "Thằng nhóc này nha, ánh mắt tốt y như ba con vậy."
Vừa dứt lời ông lại nhìn sang Thư Uyển: "Nếu đã bên nhau rồi thì sau này nhóc Uyển đừng gọi ông là thầy nữa, con học như Giang Yến gọi ông là ông Lý là được."
Thư Uyển mỉm cười: "Dạ, ông Lý."
Lý Thừa Dương cũng không muốn để đám thanh niên bọn họ đứng mãi như vậy, ông vội nói: "Tốt tốt tốt, đi, Tiểu Yến, mau đưa nhóc Uyển vào chỗ ngồi đi."
Kiều Thụy Dương – người bị ngó lơ nãy giờ rốt cuộc đứng ngồi không yên: "Ông Lý! Sao ông lại như vậy hả! Ông coi cháu là không khí à!?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!