Chương 40: (Vô Đề)

Mùi nước hoa, của cô gái, khác?

Giang Yến ngớ ra, mất hai giây ngẫm nghĩ mới hiểu ra.

Cô lại diễn trò với anh.

Giang Yến bật cười, nhấc chân bước thêm một bước tới gần cô hơn, nhướng mày hỏi cô: "Hay em ngửi lại thử xem? Xem có ngửi ra là của cô nào không đi?"

Thư Uyển lại hít hít mũi.

"Ngửi ra không?"

Người con gái chậm rì lắc đầu.

"Để anh chỉ em một cách, bảo đảm ngửi ra được."

"Cách gì ạ?"

Giang Yến không đáp, đôi mắt anh lấp ló ý đồ gian trá, anh chợt giơ tay ra kéo mạnh cô vào lòng mình.

Cơ thể Thư Uyển bất chợt nghiêng về trước, trong lúc đang ngơ ngơ bị anh kéo một cái khiến cô dụi thẳng đầu vào lòng anh.

Nhưng không hề thấy đau, song cô vẫn chưa kịp phản ứng lại thì Giang Yến đã cầm hai tay cô vòng qua eo anh.

"Ôm lấy anh ngửi đi, anh nghĩ em sẽ ngửi ra được là mùi của cô nào đó." Giang Yến thủ thỉ, trong giọng nói thấm đượm ý cười.

Thư Uyển ôm eo anh, trong khoang mũi tràn ngập mùi hương thuộc về anh, nhưng trên áo của anh có lẫn một chút hương nước hoa Un Jardin sur le Toit của Hermès mà sáng nay cô bất cẩn làm đổ.

Thư Uyển bật cười, cô vùi vào lòng anh nhỏ nhẹ đáp: "Ừm, của em."

Tựa như đang nói về nước hoa, lại như đang nói về anh.

Giang Yến cụp mắt nhìn người con gái trong lòng mình, yêu chiều v**t v* mái tóc cô.

Hai người ôm nhau một lúc, lát sau Thư Uyển ngẩng đầu lên nhìn anh, tựa cằm vào lồng ngực của anh hỏi: "Sao tự nhiên lại mặc vest thế? Tối nay có sự kiện gì ạ?"

Giang Yến: "Hôm nay mừng thọ bảy mươi tuổi của ông Lý, chúng ta phải đi đưa quà mừng."

Mừng thọ bảy mươi tuổi.

Những sự kiện thế này thì chỉ có những người cực kỳ thân thiết với Lý Thừa Dương mới được tham dự.

Tuy rằng ngày đó sau khi kết thúc buổi tiệc rượu cô có thêm phương thức liên lạc với Lý Thừa Dương, nhưng cũng chỉ canh vào những dịp lễ mới nhắn hỏi thăm vài câu thôi.

Thư Uyển mím môi, do dự hỏi: "Sự kiện như vậy em đi có ổn không?"

Giang Yến cụp mắt nhìn cô, giơ tay véo má cô mỉm cười nói: "Sự kiện nào cũng vậy thôi, chỉ cần em muốn thì đều đi được cả."

Giang Yến là như vậy đấy.

Mọi chuyện đều thuận theo mong muốn của Thư Uyển, cô muốn đi thì chắc chắn có thể đi. Sự yêu chiều nồng nàn không sao tả xiết này, và cả lời hứa nói được làm được của anh là thứ mà trước đây Thư Uyển chưa bao giờ nhận được.

Sau khi lên xe, Giang Yến đưa cô đến trung tâm thương mại lựa một bộ váy chỉn chu.

Sẩm tối sáu giờ, còn gần một tiếng nữa là đến giờ đãi tiệc nên Giang Yến đưa Thư Uyển tới nhà hàng tổ chức tiệc mừng thọ.

Nhà hàng này theo phong cách đình viện Trung Quốc, nằm giữa thành phố huyên náo, logo trước cửa là một con hạc trắng đang múa, ngoài nó ra thì không có thêm bất cứ lời văn nhận dạng nào nữa. Sau khi vào bên trong thì thấy phong cách ở đây khá giống "Nhất Chi Xuân", nhưng so sánh mới thấy nơi đây trông đơn giản và cao cấp hơn nhiều.

Trên đường tới đây cô nghe Giang Yến nói rằng "Nhất Chi Xuân" và "Hạc" đều là nhà hàng do con trai lớn của Lý Thừa Dương mở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!