Chương 39: (Vô Đề)

Thư Uyển và Giang Yến đã hẹn trưa đi ăn cơm với nhau, cô thấy Hạ Mãn Nguyệt đang ở cùng mình nên muốn dắt cô nàng theo luôn.

Nhưng cô nàng vừa nghe thế thì từ chối ngay tắp lự, nói mình không muốn đi làm bóng đèn, không muốn đi xem hai người í ơi ngọt ngào với nhau đâu.

Thư Uyển thấy cô nàng không muốn đi nên cũng không ép.

Vừa tan học học xong là Hạ Mãn Nguyệt về ký túc xá, nói là muốn nghỉ ngơi một chút rồi đi quán cafe làm part

-time.

Thư Uyển ngồi chờ một mình trong phòng học, chưa đợi được bao lâu đã thấy được Giang Yến – người vừa làm xong luận văn đi đến.

"Trưa nay em muốn ăn gì?" Giang Yến nắm lấy tay cô, khẽ hỏi.

Thư Uyển nghĩ một hồi rồi nhìn anh: "Anh từng ăn ở canteen trường chưa?"

Giang Yến: "Anh chưa."

Sắp kết thúc bốn năm đại học luôn rồi vậy mà Giang Yến vẫn chưa ăn ở đó một lần nào, Thư Uyển mím môi nghĩ ngợi, sau đó kéo tay anh đi về phía khu Tây: "Vậy hôm nay ăn ở canteen đi, cho anh ăn thử sự tươi mới."

Ăn thử sự tươi mới này của Thư Uyển đương nhiên không phải theo nghĩa đen.

Người điên cuồng theo đuổi mức độ tươi ngon trong nguyên liệu nấu ăn như Giang Yến thì thức ăn trong canteen sao vào nổi mắt anh được.

Cô dẫn anh đến đó vì có ý khác.

Thật ra từ lúc hai người trở nên thân thiết thì trong trường đã xuất hiện vài lời đồn không quá êm tai.

Dù trước đó Giang Yến đã công khai trên vòng bạn bè nhưng vẫn có người ngoài sáng trong tối phê phán mối quan hệ của hai người họ, họ nói rằng hai người họ một người thì hám lợi, một người thì hám sắc, còn nói rằng hai người chỉ yêu nhau cho vui thôi, chẳng bao lâu nữa thì đường ai nấy đi không chừng.

Nói tới cũng lạ, trước đây khi nghe mấy lời đó thì cô luôn xem thường chẳng muốn để ý đến, cô nghĩ rằng dù sao mình cũng là người ngay thẳng nên cũng không cần phải giải thích thêm gì nhiều với mấy kẻ đó, dù người khác có bôi xấu cô đi nữa thì cô vẫn giữ vững lập trường rằng mình trong sạch không dính một hạt bụi nào.

Nhưng kể từ khi quen Giang Yến, mỗi khi nghe những lời bàn tán khó nghe ấy thì cô lại thấy chướng tai gai mắt.

Suy cho cùng trong lúc vô thức cô đã coi trọng mối tình này.

Bởi vậy nên hôm nay cô mới chọn thời điểm nhiều người ăn cơm nhất kéo Giang Yến đến đây ăn, muốn cho những kẻ bàn tán họ thấy rằng hai người bọn họ cũng giống như bao cặp đôi khác trong trường, muốn cho người ta biết rằng trước giờ mối quan hệ yêu đương của hai người họ rất bình đẳng chứ không có ý gì khác. 

Đến canteen, trước khu ăn uống nào cũng có một hàng đang xếp thật dài.

Giang Yến khá nổi ở trường, Thư Uyển đương nhiên cũng nổi không kém.

Vì vậy lúc hai người xuất hiện cùng nhau đã thu hút không biết bao nhiêu là ánh nhìn.

Thư Uyển ung dung nắm tay anh, hai người cứ như vậy đứng trong đại sảnh người tới người lui, dáng người cao ráo như hạc, một người đẹp trai một người thì xinh gái, trông có vẻ không ăn khớp với nơi đây lắm.

Thư Uyển nhìn quanh các khu rồi hỏi Giang Yến: "Anh muốn ăn gì?"

Giang Yến không hề nhìn các khu ăn uống đó, ánh mắt anh từ đầu đến cuối vẫn luôn nhìn người con gái bên cạnh mình: "Em ăn gì thì anh ăn đó."

Giọng nói của anh quá yêu chiều, có nữ sinh đi ngang qua nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ thì bất giác quay mặt lại nhìn.

Rõ ràng đang trong môi trường ồn ào nhưng Giang Yến lại hờ hững như ngọn núi ngày xuân, chặn hết mọi hỗn loạn ở bên ngoài.

Nhưng anh chỉ thể hiện sự lạnh lùng của mình với người khác, và trong đôi mắt anh chỉ có duy nhất hình bóng của một mình Thư Uyển, vậy nên dù có nhiều ánh mắt dồn về phía hai người bọn họ đi chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới anh, anh cứ đứng đó một lòng dịu dàng nắm lấy tay cô.

Người khác nhìn thấy cảnh này thì không dằn nổi sự ngưỡng mộ.

"Đậu mịa! Bọn họ đang hẹn hò thật đó hả!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!