Thư Uyển biết rõ tại sao Giang Yến lại không muốn hôn nữa, nhưng nhác thấy vành tai đỏ rực của anh thì cô không dằn được lòng muốn đùa giỡn anh tiếp.
Ngón tay thon nhỏ của người con gái chống lên ngực anh nhẹ nhàng đẩy anh ra, Giang Yến tưởng rằng vì mình ôm cô chặt quá khiến cô khó chịu nên vội vàng ngồi thẳng người dậy.
Giây phút ánh mắt cả hai đối diện nhau, Thư Uyển tinh mắt thấy gân xanh hai bên thái dương của anh hơi nổi lên, người con gái chớp chớp mắt nhìn anh chăm chú, ngây thơ hỏi một câu: "Tại sao hôn nữa thì không ngủ được thế?"
Giang Yến biết cô đang giả đò nên hỏi ngược lại: "Em đoán xem?"
Thư Uyển bĩu môi: "Em không biết."
Giang Yến cười: "Không biết à?"
Thư Uyển gật đầu, bảo đúng vậy, sao em biết được chứ?
Giang Yến ôm trán ra vẻ anh bó tay với em rồi, trông bất lực cực kỳ.
Thư Uyển vẫn chưa chịu yên, tiếp tục hỏi anh: "Vậy cuối cùng là gì?"
Cô cứ hỏi mãi như thể nếu hôm nay anh không cho cô câu trả lời xác đáng thì cô không buông tha cho anh vậy.
Giang Yến biết cô cố ý, dứt khoát không làm thì thôi mà đã làm thì phải làm cho tới, vậy nên lúc Thư Uyển hỏi lần nữa thì anh giơ tay ra tóm lấy tay cô: "Nếu Uyển Uyển đã muốn biết như thế thì không bằng tự sờ thử xem đi?"
Người con gái ngớ ra, hoàn toàn không ngờ anh sẽ nói như thế.
Cô chột dạ nhưng giây sau đã bình thường trở lại, cố ra vẻ bình tĩnh gật đầu: "Được thôi."
Vừa dứt câu Thư Uyển đã nhích đến dồn sức dựa vào người anh, bàn tay đang bị anh nắm từ tốn vươn tới gần chỗ ấy.
Cô đang cược, cược xem Giang Yến có thật sự để cho cô sờ không.
Ánh mắt họ chạm nhau, hai người cứ im lặng nhìn nhau như thế.
Nhác thấy ngón tay Thư Uyển sắp chạm tới đích, Giang Yến hít một hơi thật sâu dùng chút lý trí còn lại của mình kéo dãn khoảng cách giữa hai người, chặt đứt hành động tiếp theo của cô: "Uyển Uyển, nếu em cứ như vậy thì sớm muộn gì cũng có chuyện thôi."
Thư Uyển bị giọng điệu nghiêm túc nhưng cũng quá đỗi bất lực của anh chọc cười.
Người con gái cong môi cười rạng rỡ, lúc nhìn Giang Yến thì bỗng dưng cô cảm thấy rằng, thì ra từ trong sáng cũng có thể dùng để miêu tả một người đàn ông.
"Em ngoan chút đi được không?" Sợ cô lại nhào qua sờ mình thật nên Giang Yên giơ tay véo má cô, sau đó lại giữ chặt tay cô, đan mười ngón tay của họ vào nhau.
Thư Uyển nghe lời không nghịch nữa.
Nhưng có vài thứ một khi đã bị gợi lên thì rất khó dập tắt.
Tựa lưng trên sô pha một hồi, lát sau Giang Yến khó chịu thở ra một hơi.
"Em xem tiếp đi." Giang Yến đứng dậy, vẻ mặt hơi cứng đờ, "Anh đi tắm đã."
"Không phải tắm rồi sao?"
"Tắm chưa sạch."
Tắm chưa sạch á?
Thư Uyển nhìn thân hình cao thẳng như cây trúc của anh, lúc thấy anh vội vã đi về phía nhà tắm thì mặt mày cô đong đầy sự vui vẻ.
…
Cuối cùng đêm này Thư Uyển cũng tìm được một bộ phim mình chưa từng xem như mong muốn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!